Tây Tiến 2 - Bay Trên Mây Ngàn

/ tháng 3 21, 2019

Sông Mã, Sài Khao, Mường Lát,…những địa danh đã đi vào huyền thoại và ghi sâu trong tâm trí của nhiều thế hệ học sinh qua bài thơ “Tây Tiến” của nhà thơ Quang Dũng. Sau khi kết thúc Tây Tiến lần đầu, tôi và thày Bình vẫn luôn thổn thức, ngẩn ngơ mỗi khi nghĩ về dòng Nam Mã xanh trong, bản làng Sài Khao như cổ tích. Anh em tôi quyết định phải hoàn thành cung đường Tây Tiến như đã định ra. Thế rồi chúng tôi…

Lại về với Tây Tiến

Gần Tết 2019, thày Bình thì bận tối ngày vì thì công việc kế toán cứ dồn dập với những hóa đơn, báo cáo, cân đối thu chi,…. Còn tôi thì có nhiều thời gian rảnh hơn. Tranh thủ những hôm nghỉ trưa, tôi lại ngồi lướt các web, diễn đàn về du lịch phượt thì mới biết rằng…mùa hoa mơ, hoa mận, hoa đào đang nở.

Tôi bảo thầy Bình là phải tranh thủ đi thôi, đường lên Châu Mộc (tên cũ của Mộc Châu) với Pha Luông đang đẹp như này, không đi là có lỗi với thời tiết. Hơn nữa, chỉ có điều kiện thời tiết của tầm giai đoạn này trong năm thì mới dễ gặp biển mây trên đỉnh Pha Luông. Không đi để đến mùa hè mới đi thì lấy đâu ra mây mà ngắm nữa. Thầy Bình nghe xong khoái chí thế là gật đầu cái rụp. Anh em chúng tôi lại chuẩn bị đồ đạc lên đường.

Lần này chúng tôi xác định chuyến đi sẽ còn vất vả hơn, vì đọc qua các review trên mạng về cung đường đi và leo Pha Luông khá oải. Thế nên chúng tôi quyết định đi sớm từ trưa thứ 6, sẽ ngủ 2 tối ở Mộc Châu và dành nguyên 1 ngày thứ 7 chỉ để leo bộ lên đỉnh Pha Luông.
Anh em lại hẹn nhau ở Trung Tâm hội nghị quốc gia. Lần này chúng tôi đi đi đường cao tốc Hòa Lạc – Hòa Bình, đường rất đẹp và chỉ mất độ 1 tiếng là đã đến thành phố Hòa Bình. Giữa đường chúng tôi dừng chân ăn nhanh tại đèo Đá Trắng (Hòa Bình), sau đó thì phóng như bay trên Quốc Lộ 6 về Mộc Châu để nghỉ tối. Đúng nghĩa là phóng như bay, vì trờ nhá nhem mà cả hai anh em đều không muốn ngủ lại giữa đường.

Mộc Châu mùa lễ hội

Chắc các bạn đang nghĩ Mộc Châu có lễ hội truyền thống gì liên quan tới đồng bào dân tộc thiểu số đúng không? Nhưng cái “lễ hội” mà mình nói lại là một cuộc thi hiện đại được tổ chức lần đầu tiên ở Mộc Châu ấy – giải chạy địa hình Vietnam Trail Marathon (VTM). Thành ra khi đến nơi khoảng 6r tối thì rất khó tìm được nhà nghỉ, homestay để thuê…vì các vận động viên chạy đến từ mấy chục nước đã book hết từ mấy tuần trước rồi.

Loanh quanh chạy đi chạy lại 30p cuối cùng chúng tôi cũng mò ra 1 homestay tên là Thảo Nguyên, ngay cạnh Rừng Thông Bản Áng. Đến nơi nhận phòng thì chúng tôi gặp 1 đoàn 30 người đi chạy VTM cũng ở cùng homestay. Đoàn có 29 người Singapore và 1 anh từ Anh. Mình ấn tượng nhất với 2 cụ người Sing, 1 người 64 tuổi, 1 người mình nhớ không nhầm thì giới thiệu là 81 tuổi rồi. Cả 2 cụ sang Việt Nam lần này là để chạy …21km đường núi ở Mộc Châu. Đúng rồi đấy, 21km, 1 cái Half Marathon đấy các bạn ạ! Tối các cụ chỉ ăn uống theo Menu đặt sẵn. Trước khi chia tay còn hẹn tối nay mình về lại homestay cũ để “have some drinks” nhé, nhẹ nhàng thôi, toàn Whiskey Single Malt xách tay từ Sing, có mấy thùng thôi. Cụ 64 còn khoe tớ đi Sapa 5 lần rồi, Hạ Long 2 lần rồi, bây giờ đi chạy thư giãn 21Km để tận hưởng những vẻ đẹp khác của Việt Nam. Cao hứng, trước giờ xuất phát, cụ còn vén áo bên trong khoe tớ từng chạy 100Km tại Thái Lan nè.
Anh em tôi chụp ảnh kỷ niệm với 2 cụ
Mình mghĩ mà phục, mà ghen. Thôi các cụ ơi, cháu không uống được rượu nên hẹn các cụ về Hà Nội cháu tiếp bia hơi Hà Nội xịn, 5K/cốc to.

Đường đi Pha Luông – thử thách thần chết

Sáng thứ 7, thày Bình và tôi dậy sớm để ăn sáng và khởi hành đến đồn biên phòng Pha Luông. Từ QL43, đi theo hướng của khẩu Lóng Sập chừng 15km là đến Chiềng Ve, đoạn rẽ để đi Pha Luông. Bắt đầu từ đoạn rẽ đó là chúng tôi đã thấy núi non hùng vĩ xa xa kèm với bọt mây lững lờ lưng chừng núi rồi. Nhìn thấy cảnh đó anh em không khỏi rạo rực và hy vọng khi lên đến đỉnh sẽ được ngắm biển mây trứ danh trên Pha Luông.

Đến xã Chiềng Sơn, chứng tôi dừng lại tra Google để rẽ vào Pha Luông thì gặp 2 chú nhóc người bản địa. Giàng, cậu bé người Mông tự giới thiệu mình sinh năm 2k3, nhanh nhảu mời chúng tôi dẫn đường đi Pha Luông. Trên các bài review thì chúng tôi được biết là cứ đến đồn biên phòng Pha Luông là kiểu gì cũng có trẻ con chào mời dẫn đường. Nhưng ở đây lại có người dẫn đường sẵn nên tôi ok luôn, đằng nào cũng phải thuê, lại đường dẫn thêm 10km từ ngoài Chiềng Sơn và Pha Luông. Thế là chúng tôi lại lên xe và đuổi theo 2 cậu nhóc đang phóng như bay trước mặt.
Mây vờn bản Chiềng Ve
Đi thêm được khoảng 3km thì chúng tôi dừng xe lại và lặng người đi…vì đường sạt lở, không đi tiếp bằng xe máy được nữa. Lần đầu tiên trong các chuyến đi bụi tôi gặp cảnh dở khóc dở cười như thế này. Chúng tôi vượt hơn 200km tới đây, để rồi tới đây lại bó chân như này ư??? Bên trên có mấy anh bộ đội đang thi công phá núi bằng máy đục. Tôi hỏi bao giờ xong, các anh chỉ bình thản - độ 1-2 tuần nữa là đường tạm thông. Cái gì cơ? 1-2 tuần nữa? Trêu nhau ah?
Vực sâu thăm thẳm trăm ngàn thước
Cái vực này phải vài trăm mét, không có lấy 1 cây nào mọc ngang, nếu lỡ may rơi xuống thì chỉ có nước “hồn bay thẳng về xuôi” mà thôi. Tôi nhìn xuống vực đoạn bị sạt lở mà đất đá từ trên cao vẫn đang ầm ầm đổ xuống…mà ngao ngán.

Tôi bèn hỏi Giàng xem có cách nào vượt qua không, ví dụ như leo núi, đi bộ,…chứ các anh đến đây rồi, quay về uổng lắm. Giàng bảo: leo núi cao lắm, các anh không đi được đâu, bây giờ chỉ có đoạn đất mới sạt kia đang còn thoai thoải, đi bộ qua đó rồi sang bờ bên kia cháu gọi xe ôm cho. Tôi nhìn kỹ đoạn đất mà Giàng nói thì thấy đúng là có dấu chân thật, nhưng nó dốc gần đứng! Bên trên thì đất đá vẫn rơi ầm ầm xuống từ đoạn bộ đội thi công. Tôi nhìn càng sốt ruột rồi hỏi Giàng: có ai đi qua chưa? có nhiều người đi không? Có ai bị ngã chưa?...1 loạt câu hỏi để tự trấn an rằng “đoạn này phải đi, lỡ rồi”. Giàng quả quyết là đường thế thôi chứ đi ngon ơ, các anh cứ đi theo em.

Đang nói chuyện thì chúng tôi thấy mấy anh bộ đội ở trên dừng máy móc. Thì ra để cho 1 toán trẻ nhỏ đi qua. Nhìn các cháu bám dọc theo đoạn đất sạt lở để vượt qua cái vực, tôi chảy cả mồ hôi hột. Thày Bình và tôi cứ đứng đó đắn đo phải 15p nữa, vì sợ quá, đi chơi chứ có phải đi để chết đâu. Tôi cho lăn thử 1 viên đá tảng to bằng cái balo xuống dưới vực, thấy nó lăn, lăn mãi chưa dừng, đến khi chỉ thấy bé bằng cái chấm đen đen dưới vực mới thấy không di chuyển nữa. Nhìn thế đủ biết là nếu anh em tôi mà là còn đá kia…thì khỏi về rồi.

Thêm 5p nữa trôi qua, tôi với thày Bình trao đổi nội bộ 1 lúc rồi quyết định…“đi”. 

Chúng tôi ra hiệu xin mấy anh bộ đội dừng máy, khóa cổ xe máy, để lại đồ đạc nặng rồi quyết tâm đi qua đoạn vực sạt lở này. Giàng đi trước, đúng kiểu người dân tộc từ bé đã quen với núi cao vực sâu, cậu nhóc vừa đi vừa nhảy qua đoạt sạt lở như dạo chơi trong vườn. Tôi theo sau, không dám lấy điện thoại ra quay vì muốn để cả 2 tay thăng bằng và bám đất đá nếu cần. Bước dần qua đoạn đất mới sạt lở, tôi bàng hoàng nhận ra là đất nó tơi và mềm chứ ko cứng như kiểu đường mòn. Thì đúng rồi, đất mới sạt lở và rơi từ trên xuống, cứng làm sao được. Rồi thế là chân tôi…lún dần xuống, và tảng đất ngay dưới chân có dấu hiệu…sạt lở. Tim tôi đập từng hồi rất nặng nhọc, tôi còn cảm thấy nhịp tim đập phá ra cả tai vì lúc đó cảm giác tai như ù đi. Tôi nghĩ chắc lúc đó cơ thể tiết ra mấy cái chất kiểu adrenalin gì đó nên khiến tôi không còn là chính mình nữa. Tôi thoáng nghĩ là mình phải cố bước nhanh, thật nhanh, để chân không kịp lún và đất không kịp sạt lở xuống. Nếu có sạt lở thì mình cũng đi qua đoạn đó rồi. Cách bờ vực bên kia chừng nửa mét là mỏm đất dựng đứng, đồng nghĩa với việc tôi phải nhảy. Nếu không quyết định nhanh, đất dưới chân sẽ lại sạt xuống…và thế là.. “roạt”….

Đất dưới chân tôi sạt thật. Nhưng đó là khi tôi nhìn lại, vì lúc đó tôi đã vừa kịp nhảy và nằm chỏng vó trên bờ vực bên kia rồi. Hai giây sau, tôi định thần lại thì mới nhận ra mình vừa…thoát chết.

Bỏ mẹ, còn thày Bình nữa. Tôi nhìn lên thì thấy thày Bình đang hạ người để lết từng bước qua đoạn đất sạt lở. Năm giây sau, thày Bình cũng vượt vực thành công. Hai thày bắt tay nhau mừng mừng tủi tủi, bảo nhau là “vực này không chết chắc sau này sống thọ lắm”, ha ha.

Sang bờ vực kia thì chúng tôi đi bộ tiếp chừng 10p thì có 2 ông anh xe ôm ra đón. 2 ông anh người dân tộc H’Mông, 1 béo, 1 gầy nhìn rất thật thà chất phác đèo chúng tôi trên 2 con Wave RSX, còn Giàng chạy bộ theo sau.

Thú thực, lần đầu tôi ngồi sau xe máy mà biết sợ là như thế nào. Anh dân tộc thì vừa đi vừa cười to lắm vì vớ được 2 khách sộp. Các anh chở chúng tôi như này tiền lãi bằng bán mấy con gà cơ mà.

Đường thì hẹp, khúc khửu, đoạn lên cao vượt mặt, khúc xuống dồn cả thân. Tôi ngồi sau nhiều đoạn phải cắn răng, thở thật mạnh và đều để trấn tĩnh lại bản thân. Tôi nghĩ, vừa qua vực mà không chết, có lẽ nào lại ngã xe sấp mặt ở đây thì đen quá. May sao, chúng tôi đến đồn biên phòng Pha Luông mà vẫn nguyên vẹn. Chỉ hơi choáng và xóc bụng một chút thôi.
Đường lên đồn Biên Phòng Pha Luông
Bản Pha Luông cũng tình lắm
View từ cổng đồn Biên Phòng Pha Luông
Chúng tôi đến nơi rửa chân tay vào làm thủ tục giấy tờ với mấy anh biên phòng xong thì Giàng cũng chạy đến nơi (cháu này khỏe quá khỏe). Nghỉ ngơi mua ít lương khô ngay cổng đồn biên phòng rồi…leo thôi.

Pha Luông nhà ai mưa xa khơi

Đoạn đầu leo Pha Luông khá đơn giản, chỉ là vượt qua 2 quả đồi trọc mọc toàn cỏ. Khúc này anh em tôi có 1 người bạn đồng hành khá dễ thương – 1 em chó. Em ấy cứ lẽo đẽo theo hết ngọn đồi mới bẽn lẽn dừng lại, chắc đi xa nhà em ấy quá rồi.
Cùng cười nào :D
Lên đỉnh đồi thì đi bộ tiếp chừng vài trăm mét thì đường bắt đầu dốc hơn. Leo lên đỉnh 1 ngọn núi trọc mà người dân đã khai khoang để canh tác thì có 1 cái chòi để nghỉ. Tưởng nhanh mà cũng hết gần 1 tiếng. Anh em tranh thủ nghỉ và chụp vài kiểu ảnh. Giàng bảo là mới được ½ đường rồi, cố lên các anh. Thày Bình và tôi nói với nhau là nếu mới có tí thế này mà được nửa đường thì dễ quá. Sau này tôi mới  biết là Giàng nói dối để động viên anh em thoi, chứ lúc đó được chừng ¼ quãng đường là hết.
Lán nghỉ đầu tiên trên đường đi Pha Luông
Khi đi hết núi trọc thì bắt đầu tiến vào rừng. Giàng bảo vào rừng thì khó đi hơn, đường dốc và trơn hơn. Tôi không sợ dài, không sợ dốc, chỉ sợ trơn. Với những chú nặng mông và cao lênh khênh như tôi, lên dốc thì không sao chứ xuống dốc mà trơn thì đúng là cực hình. Tôi và thày Bình bắt đầu phải bò để leo lên những đoạn dốc đất cao vút tầm. Đường càng lên cao càng khó đi vì rừng rậm âm u, ẩm ướt nên trơn trượt, khó đi. Cứ độ 20p là gặp 1 cái lán bỏ không hoặc 1 đoạn đất trống để nghỉ. Tôi thì vẫn ổn vì trước đó 1 tuần tôi có chạy 1 vòng Hồ Tây nên thể lực và sức bền cũng được chuẩn bị tí chút. Còn thày Bình thì có dấu hiệu bị đuối và tụt lại phía sau cùng. Thi thoảng tôi phải đứng lại chờ cả 5-10p, hoặc gọi thật to “thày Bình êi”…để mong chờ tiếng phản hồi “Êi” xa xa.
Rừng già Pha Luông
Cỏ cây chen lá, đá chen hoa
Hết đoạn rừng rậm là đến khu rừng trúc. Có lẽ đây là cấu trúc các tầng thực vật điển hình của miền núi phía bắc rồi, lên cao thì dễ gặp trúc. Đoạn này khá đẹp, trúc 2 bên đường đan vào nhau như 1 cái đường hầm, phải khom người mới chui qua được. Giàng bảo tôi hôm nay có khi có mây đẹp lắm, phải đi nhanh không là tan mất. Tôi nghĩ cảnh leo núi mấy tiếng xong mây lại tan thì chán lắm. Thế là não tự tiết ra chất kích thích để leo nhanh hơn.
Cổng vòm rừng trúc
Lá Phong rụng trên đường
Hết đoạn rừng trúc thì bắt đầu đến màn gay cấn nhất cung đường leo Pha Luông – đu dây bám đá. Sở dĩ nói đu dây bám đá là vì có những đoạn đá tảng chắn giữa đường, nếu không bám dây rừng, đạp vào cành cây, níu vào mỏm đá thì không thể lên được. Khúc này cũng được “ai đó” sửa sang bằng cách làm 1 số cái thang, đóng 1 số tay vin bằng thân cây,…nhưng cũng sơ sài lắm. Chủ yếu vẫn phải cẩn thận và cẩn thận lần mò mà thôi. Lúc này tôi bắt đầu thấm mệt, thày Bình thì bắt đầu bị chuột rút vặt. Cứ leo 1 đoạn thày Bình lại phải đứng lại để chờ cho cơn chuột rút qua đi rồi mới đi tiếp được.
Thang này, chỉ có bò lên thôi
Sau khi đu dây, níu đá xong thì tôi lên đến lán cuối cùng trước khi lên đỉnh. Tôi ngoảnh lại thì không thấy thầy Bình đâu nữa, gọi cả chục lần cũng không thấy thưa. Vậy là có 3 khả năng xảy ra: 1 - thầy bị tụt lại quá xa nên ko nghe gọi, 2 - quá mệt nên không thể trả lời, 3…thầy gặp trục trặc rồi.

Tôi trượt xuống vài khoanh dốc để gọi thầy nhưng vẫn không thưa. Lúc này đầu gối tôi đã quá mỏi rồi, nếu xuống dốc ngay sẽ bị chùn chân và chuột rút ngay lập tức. Không ổn -  tôi nghĩ thầm. Thế là tôi nhờ Giàng chạy xuống để tìm thầy Bình. Vừa nghe tôi nhờ xong, Giàng đã chạy như bay xuống, mất hút vào cánh rừng già. Đúng là khâm phục độ dẻo dai của chú nhó này.

Độ 30-40p sau thì Giàng trở lên với khuôn mặt hớn hở - “anh ấy không sao cả, ngồi nghỉ thôi”. “Vãi thầy” – tôi kêu lên. Tôi ngồi đợi 5p sau thì thấy thầy Bình lết lên đến lán. Thầy bảo bị chuột rút đoạn giữa vách đá, phải đứng ôm cái thang làm từ thân cây 1 lúc cho đỡ đau rồi leo tiếp. Khổ thân thầy quá.

Anh em tồi ngồi ăn chút mỳ tôm, trứng luộc ở lán rồi cũng bắt đầu chạy vượt qua đoạn rừng già để lên đến khu vực đỉnh núi.

Đến đây tôi gần như đã hồi phục thể lực. Bắt đầu quay phim, livestream đoạn chạy trên đỉnh núi này. Vừa quay vừa hét vang lên…vì đẹp quá. Tôi đang chạy trên đỉnh núi, phía dưới là đá chen lẫn cỏ cây, phía trên là trời xanh ngắt với những gợn mây trắng tinh khôi,..còn phía xa xa, là mỏm mực mà chúng tôi hằng mong ước khi còn ở nhà lên kế hoạch Tây Tiến.
Chuẩn bị lên tới đỉnh núi rồi

10s, 20s, 30s sau, tôi ra đến mỏm vực thì hỡi ôi, cổ họng tôi như nghẹn lại, trực trào nước mắt. Mây, nhiều mây quá, mây ngay dưới chân tôi, mây bao quanh mỏm núi, mây vờn lên mặt, mây cuộn xa xa, xa tít đến cuối chân trời vẫn là mây. Tôi đang bay, bay trên mây ngàn các bạn ạ. Trời nắng, các mảng màu cứ thế rực lên, tương phản, đan xen vào nhau. Màu trắng của mây, màu xanh của trời, màu đen của núi đá, màu xanh hoa lá núi rừng.

Tai tôi ù đi, đứng hình như mấy cảnh slowmotion khi nhân vật bị bom nổ gần kề trong phim hành động ấy. Phải độ 1p sau tôi ms nghe thấy tiếng hò rú của Giàng to dần…Trời ơi, đẹp quá, hú hú hú…Giàng vừa chạy vừa nhảy tung tăng khắp mỏm núi. Cháu nó bảo là đi dẫn khách nhiều nhưng chưa hôm nào đẹp như thế này. Tôi mỉm cười, thế là mình cũng may mắn đấy chứ.

Thi thoảng mây cuộn ra xa để lộ núi rừng bên dưới mỏm vực. Tôi nhìn theo, bên kia vực là nước bạn Lào rồi, nhìn xa xăm chếch về hướng Đông Nam chắc hẳn phải là Sài Khao, Mường Lát, Thanh Hóa – địa danh mà chúng tôi đã đi qua trong lần Tây Tiến đầu tiên. Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng cảnh men theo dòng Nam Mã về đến Sài Khao. Khi đấy tôi đã tưởng tượng dãy núi xa xăm kia là Pha Luông. Để rồi hôm nay tôi lại đứng ở trên này, đánh mắt xa khơi và tưởng tượng lại Sài Khao, Mường Lát. Các bạn biết cảm giác nó khó tả như thế nào không. Kiểu như tổng hòa của nhiều thứ cảm xúc trừu tượng bên trong cơ thể ấy. Cảm giác của sự thỏa mãn khi chinh phục được các cung đường, cảm nhận được dòng chảy lịch sử cuồn cuộn từ trong tim, cảm giác bé nhỏ trước thiên nhiên, cảm giác tự hào về đất nước. Và trong giây phút ấy, tôi bỗng dưng thấy yêu và muốn yêu. Tôi yêu đời, yêu thiên nhiên, yêu mảnh đất tôi đến, yêu gia đình và người thân. Tôi yêu chính bản thân mình, trân trọng từng giây phút hít thở không khí này vậy. Đi bụi lãi quá, các bạn nhỉ?
Mây, rất nhiều mây, biển mây các bạn ạ

Sau đó tôi cũng chạy loanh quanh mỏm núi để tiếp tục ngắm mây. Trời ạ, nhiều mây quá, biển mây trong truyền thuyết là đây chứ đâu. Đẹp quá, trời ơi, cảm ơn trời, đẹp chết mất.
Sau những phút đứng hình vì cảnh đẹp, tôi ngoảnh lại để tìm thầy Bình thì vẫn thấy thày đang lết trên những bậc cuối cùng lên mỏm núi. Thì ra thầy lại bị chuột rút thêm lần nữa…khổ thân người anh em của tôi.

5p sau thì thầy Bình cũng lên tới đỉnh. Nhìn khuôn mặt thầy rạng rỡ, kiểu cũng rưng rưng nước mắt như tôi là đủ hiểu. Vì Pha Luông đẹp quá mà, lại đúng hôm thời tiết đẹp nữa. Tận hưởng đi, đời người có mấy dịp như này đâu người anh em.

Sau khi để thầy Bình có không gian riêng tự tận hưởng mây ngàn hút tầm mắt, tôi rủ thầy Bình và Giàng đi chụp ảnh chung. Mặt ai cũng rạng rỡ, cười toe toét, phấn khởi. Theo chân chúng tôi từ lán trại lên đỉnh núi còn có 1 em chó nữa. Ngày nào em ấy cũng “trekking” từ chân núi theo chị bán hàng lên đỉnh núi…quá khủng. Thế là tôi bế ẻm lên chụp ảnh cùng, 4 thành viên đoàn leo Pha Luông lên đỉnh thành công. “Say cheese” nào.
Đồng chí, chúng ta tới đỉnh rồi
Mây cuộn dưới chân
Sau đó tôi và thầy Bình đi dạo 1 vòng quanh khu vực đỉnh núi để tìm thêm các góc ảnh thật đẹp. Chúng tôi cũng tranh thủ tạo dáng bên cái mỏm đá sống ảo nổi tiếng của dân phượt sinh viên. Mây cứ thế cuộn dưới chân, gió cứ vậy thổi, nắng vẫn vàng,…còn anh em tôi vẫn cứ vui cười thôi.
Đoàn leo núi tới đích thành công, cười lên nào
Sau khoảng 40p hò hét, vui vẻ trên đỉnh thì anh em tôi bắt đầu xuống núi. Phải xuống để còn kịp thời gian về Mộc Châu nữa.

Xuống núi không đơn giản

Như tôi đã nói ở trên, tôi thừa nhận mình rất sợ xuống dốc, nhất là đường trơn. Mà Pha Luông thì chỉ có dốc và dốc. Lại còn là dốc đất, đất sét trơn trượt. Nên đoạn xuống, đối với tôi, là 1 cực hình và nguy hiểm đến sức khỏe và tính mạng hơn là lúc leo lên.

Dọc đường tôi cứ hỏi dò Giàng là liệu xuống núi mất bao lâu. Lúc leo lên, tính cả thời gian chờ thầy Bình cũng hơn 3 tiếng rồi. Giàng bảo xuống chỉ 1h thôi, nhanh lắm, chạy xuống cũng được. Giàng ơi…em bé con thế chạy xuống còn được, anh mày to như hộ pháp thế này, lại sợ nhất là trơn trượt…thôi anh bò xuống em ạ.

Đúng nữa luôn, tôi vs thầy Bình phải bò xuống thật. Chỉ khoảng 1 tiếng rưỡi từ lúc trên đỉnh xuống hết khu rừng rậm mà tôi tưởng tượng như là cả ngày trôi qua vậy. Mệt mỏi và sợ hãi. Những đoạn dốc ngược lên mà khi leo lên tôi đã hãi rồi, bây giờ lúc xuống quả thật là kinh khủng. Thầy Bình trượt ngã phải dăm bảy lần. Có đoạn trượt dài cả chục mét, tôi phải bám thân cây rồi đưa tay níu thầy lại, không thì chắc thầy lăn xuống núi mất. Cứ thế, hơn 1 tiếng đồng hồ trôi qua trong sự tập trung và căng cứng. Chúng tôi đã xuống qua đoạn rừng rậm.
Vừa qua đoạn rừng thì tôi thấy ở cái lán nghỉ đầu tiên thấp thoáng có mấy người đứng chơi. Dọc đường còn gặp mấy thanh niên đang gù balo trekking lên nữa, chắc là họ cắm trại ngủ đêm trên đỉnh núi luôn. Đến gần mấy thanh niên thì tôi nhận ra chính là 2 anh người H’Mong đã chở tôi từ điểm sạt lở vào đồn biên phòng. Các anh gạ có đi xe ôm về không? Khi đấy tôi và thầy Bình thảo thuận nhanh với nhau và cân đối thời gian, sức lực rồi đưa ra quyết định là sẽ đi xe ôm về đồn biên phòng. Làm giá và chốt.

Khi lên thì đi đường dốc, trơn và nhiều đoạn xe không đi được. Như vậy đi xuống sẽ đi đường khác. Anh lái xe của tôi cứ động viên với cái giọng kinh ngòng ngọng: “nhanh lá, hai mây phúc thôi mà” (ý là: nhanh lắm, 20p thôi). Tôi tự tin và thở phào leo lên xe. Vậy là sắp đc xuống núi thảnh thơi rồi.

Nhưng không, đi xe máy xuống núi ư? Nó không thanh thơi 1 chút nào đâu. Tôi bắt đầu được trải nghiệm cũng cung đường, đúng là có mơ tôi cũng không dám đi. Đường đất sét 100%, đồng nghĩa với việc rất trơn trượt. Lại bị xe giày xéo nên có những cái rãnh rất nguy hiểm. Chưa kể là đi vọt qua các đỉnh đồi, tụt xuống các khe chỉ trong gang tấc. Có đoạn đường chỉ bé vừa đúng 1 bánh xe, lại chênh vênh giữa đồi và vực. Tôi phải nắm chặt 2 tay vào tay vịn phía sau xe. Răng phải nghiến chặt lại, thở thật mạnh và đều…cho đỡ sợ. Không dám nhắm mắt lại các bạn ạ. Vì nếu nhắm lại, lỡ có trục trặc gì thì sao biết trước để mà nhảy khỏi xe. Cứ như vậy, 20p trôi qua đối với tôi như cực hình. Tôi đoán là các hóa chất, hoạt chất hay hormone gì đó trong não bộ phải thi nhau tuôn ra tung tóe. Adrenalin lúc đó chắc đủ để biến tôi thành Captain America mất. Đang thở phì phò thì tôi mới để ý có mùi rượu phảng phất. Tôi hỏi anh lái xe: “anh uống rượu à”. Anh cười phá lên: “đúng zồi, thằng nài mới uốn diệu xong, uốn xong ms lái được, mà yên tâm đi, thằng nài uốn diệu lái chuẩn lám!”

Nghe xong câu đó thì tôi lặng cả người đi. Tôi sợ, sợ chết, lần thứ 2 trong hành trình này, tôi thấy sợ chết. Lần trước là khi đi bộ qua điểm sạt lở, lần này là giao phó mạng sống cho anh xe ôm người H’Mong…đang say rượu. Sau tôi nghĩ, phải chăng là phải uống rượu mới đủ can đảm để đi xe máy trên cung đường này???

Chỉ 20p thôi, nó làm tôi thấy trân trọng mạng sống đến như thế nào. Hóa ra, leo đỉnh Pha Luông cũng không thử thách thần chết bằng việc ngồi sau xe mấy anh dân tộc các bạn ạ.
Xuống đồn biên phòng, xuống đến nơi đã thấy Giàng về trước rồi. Chú em giỏi quá, chạy đường núi như anh chạy thi 100m vậy. Phục!

Chơi thêm với tử thần

Chia tay đồn biên phòng, chúng tôi lại lên xe ôm để di chuyển đến điểm sạt lở. Lại 30p nhảy tưng tưng trên xe máy. Đoạn này tôi đã nói chuyện và thân hơn với anh xe ôm người H'Mong. Tôi kể lại đoạn trò chuyện vui sau (đã viết lại theo đúng chính tả tiếng Việt) để hầu các bạn:

Anh lái xe: Bạn lên đỉnh có thấy gì không?
Mình: Mây, nhiều lắm, đẹp lắm anh ạ.
Anh lái xe: Mây thì có gì đâu, thế có thấy gái Lào không?
Mình: Không, hy vọng lần sau thấy. Anh thấy gái Lào chưa, đẹp không?
Anh lái xe: Thằng này thấy rồi, đẹp lám, mông to lám. Thằng này có vợ rồi chứ không là sang lào bắt vợ rồi – nói xong anh cứ bật lên cười kiểu khoái trá lắm.

Tôi cũng không thể nhịn nổi cười. Cứ thế 2 anh em nói cười sảng khoái suốt cuộc hành trình. Anh còn hỏi mình nặng bao nhiêu, có đến 90kg không. Mình bảo em chỉ đc hơn tám chục thôi. Thế là anh cao hứng nói: "bằng luôn con lợn hôm nọ mình chở, nhưng nó khó đi lắm vì cứ loằng ngoằng, bạn ngồi yên nên chở dễ hơn". Ha ha, tôi nghe mà cứ cười mãi. Yêu cái sự hồn nhiên của các anh quá mất thôi.

Nửa giờ sau thì chúng tôi đến điểm sạt lở. Tôi và thày Bình xuống xe để chào tạm biệt 2 anh lái xe vui tính. Các anh còn nán lại để chờ chúng tôi đi qua nữa. Người đâu mà hiền lành tốt bụng thế chứ.

Tôi lại hỏi anh thợ đang sửa đường thì biết tin sét đánh - đoạn sạt lở đã quá dốc, không thể đi được nữa! Anh thợ còn vui vẻ nói thêm - các em chờ 2-3 ngày nữa tạm thông đường rồi đi, hoặc leo qua núi đi! Hix, mình nghĩ thầm rồi nói luôn- anh ơi, đến mai thôi là bọn em chết với sếp rồi, còn định mấy ngày thi bọn em bị đuổi việc hết mất. Xong anh còn hướng dẫn là đi leo tắt qua ngọn đồi đi, dân tộc vẫn đi đấy.

Tôi tái mặt quay sang hỏi anh lái xe của tôi - còn đường nào khác không các anh, không về hôm nay thì bọn em chết. Anh cứ cười cười ( chắc vẫn phê rượu) bảo - thôi ngủ lại với bọn anh cho vui, hề hề.

Tôi vẫn giữ nét nghiêm túc và hỏi lại - anh ơi còn đường nào không, cứu bọn em chứ h kẹt ở đây là chết, a giúp bọn em với, dẫn em đi qua núi đi anh ơi.

Rồi a bảo - cho xin ngụm nước cái, uống rượu xong khát nước quá.

Ok, nước có nước. Thế là chúng tôi được dẫn đường leo núi để đi vòng qua đoạn sạt lở.
Lần này là leo trèo thật sự, không bậc thang, không lối mòn, leo và trèo - đúng nghĩa. 2 anh dân tộc mỗi người kèm tôi và thầy Bình. Tôi bảo thầy Bình phải đội mũ bảo hiểm vào, lỡ có ngã thì vẫn bảo vệ được cái đầu.

Đoạn đầu là rừng trúc, lá rụng đầy mặt đất, phải lấy tay gạt lá ra để lấy lối mà bò, trườn lên. Dốc, quá dốc, nếu không muốn nói là gần như dốc đứng. Mặt tôi có lúc còn chạm cả chân của anh dân tộc đi trước. Tay tôi thì rách lởm chởm tứa cả máu vì bám vào lá rễ cây để đu người lên. Leo, leo mãi, tôi cảm giác phải mấy ngày trôi qua vậy. Từng giây trôi qua dường như như lâu hơn cùng với tiếng đập thình thịch của tim cứ vang dồn dập trong đầu. Khó thở, thiếu oxy, tôi bắt đầu  cảm thấy muốn nôn khan - 1 trạng thái khi bị kiệt sức. Cái cảm giác đáng sợ đó dân quay lại, lần thứ 3 - sợ chết. Tôi sợ vì chỉ cần 1 cú trượt chân hoặc đất tơi không bám chân thôi...là đi tong. Vực sâu thế kia, sống sao nổi. Chưa kể tôi đã sợ đi xuống dốc rồi, dốc đứng như này bò lên đã khó, xuống sao nổi đây.
Rừng sim che khuất người đi
Đi qua rừng trúc, đến đoạn rừng sim. Những bụi sim rậm rạp cao quá đầu cứ thế chắn hết lối đi. Lại 1 tay vạch cây, 1 tay nắm cành cây trườn lên. Đầu tôi lại nghĩ: mẹ kiếp, sao khổ thế.
Tôi cứ hỏi dồn anh dân tộc là - anh ơi sắp lên đỉnh chưa, bao h xuống, đi chậm thôi không bọn em ngã.

Vẫn là những câu động viên chân thành kết thúc bằng chữ "mà". "Sắp tới rồi mà, đừng lo mà, cứ đi đi mà". Hix, anh đáng yêu thật, nhưng em đang sợ chết quá anh ơi, sợ chết, là sợ chết đó.

15p sau lên tới đỉnh núi, bắt đầu đi xuống. Lại phải hạ người mà trượt xuống. Dốc quá! Được 1 đoạn thì ko thấy có lỗi nào để đi nữa cả. Thấy anh dân tộc nhảy phắt lên cái cây bị chặt đổ giữa đường thì tôi mới hiểu chuyện - chúng tôi phải leo qua cái cây đó mới đi tiếp. Ok, leo thì leo, chân tay dài để làm gì cơ chứ. Tôi leo lên xong thì mới ngớ người ra...cái cây chỉ bị chặt phần ngọn thôi, thân cây vẫn còn, và đường xuống duy nhất là tụt xuống cái cây. Quả này đúng là “gắt” thật sự. Ông trời cho anh em tôi đi ngắm mây 1 bữa đẹp quá đẹp. Nhưng đặt ra thử thách nhiều quá ông trời ơi.

Tôi mạnh dạn lò dò 1 chân xuống trước để tựa chân vào cành rồi từ từ trườn xuống. Cứ tuần tự chân trái – phải – trái như vậy. Độ 5p sau là xuống đến gốc cây rồi. Tôi nhìn lên thấy thầy Bình cũng đang vắt vẻo trên cây. Mặt thầy đỏ bừng, vẻ khó chịu lắm, chắc vì mệt quá, đường đi quá “thổ tả” mà.
Trèo cây để xuống núi, trông anh em tôi giống 2 con khỉ không, ha ha
Xuống đến hết cây thì trườn tầm chục phút nữa là xuống đến bờ bên kia của điểm sạt lở - nơi chúng tôi để xe lại ngày hôm qua. Anh em tôi tay bắt mặt mừng, vui quá, sống mất rồi. Ha ha. Chúng tôi gửi thêm cho 2 anh dân tộc ít tiền coi như cảm ơn rồi chụp ảnh chia tay thắm thiết lắm. Sau nếu quay lại, chắc chắn tôi sẽ tìm gặp anh để cảm ơn làn nữa – “ân nhân cứu mạng”.
Cám ơn 2 người anh em H'Mông tốt bụng nhé
Nghỉ ngơi chút thì chúng tôi gặp 1 đoàn phượt sinh viên kéo đến điểm sạt lở. Các em ấy ngơ ngác hỏi cách đi qua điểm sạt lở thì tôi cũng tận tình chỉ bảo thôi, kèm theo lời khuyên - quay lại khi khác đi các em ah. Rồi chúng tôi lặng lẽ rời đi, nhắm hướng Mộc Châu thẳng tiến.

Đêm Mộc Châu

Chúng tôi liên hệ 1 homestay có trang khí và không khí khá hay ho. Tới nơi thì trời xẩm tối. Nhưng cố vấn đề là hôm đó chỗ này đông quá. Toàn người đi chạy VTM về liên hoan, lửa trại om sòm cả tối. Tôi với thầy Bình thì không còn tâm trạng đâu vui chơi cả, chỉ mong ăn uống cho sớm rồi đi nghỉ thôi. Ngủ sớm cho lại sức, mai còn về Hà Nội. Đêm thứ 2 ở Mộc Châu đơn giản vậy đó.
Đêm Mộc Châu ồn ào
Sáng hôm sau tôi dậy sớm thì mới phát hiện ra homestay này nằm trong gần 1 vườn hoa mơ, hoa mận khá đẹp. Thời điểm tôi đi hoa mơ đã gần tàn, hoa mận lại chỉ chuẩn bị nở lác đác thôi, còn hoa đào đương nhiên chưa hé nụ. Tôi lẩn thẩn chụp ảnh 30p rồi vào ăn sáng. Làm xong tô mỳ trứng thì trả phòng và lên đường nhằm hướng Hà Nội.
Hoa mơ hay hoa mận


Quả mận hay quả mơ?

Chè Mộc Châu

Trước khi về tôi hỏi thăm anh chủ homestay xem Mộc Châu còn chỗ nào hay ho không. Anh bảo là nên trải nghiệm đồi chè và uống thử sữa ở trang trại bò sữa ở Mộc Châu trước khi về. Cũng tiện đường về trên QL 6 nên anh em tôi đồng ý đi luôn.

Ở Mộc Châu nổi tiếng có đồi chè trái tim. Tuy nhiên địa điểm đó cách QL6 gần 20km, cả đi về mất 40km nên chúng tôi quyết định ko đi nữa. Tôi nghe nói ở Thị trấn nông trường Mộc Châu có đồi chè còn nhiều chè hơn đồi chè trái tim. Thế là vặn ga thôi.

Đi vào đến đồi chè ở Thị Trấn Nông Trường thì đã thấy các hàng quán bán và giới thiệu sản phẩm chè la liệt hai bên đường rồi. Anh em tôi mặc kệ, phóng một mạch qua khu đó rồi đi sâu vào khu đồi chè. Tôi ngẫu hứng tạt vào con đường đất bên đường rồi men theo đồi chè để lên đỉnh đồi. Tắt máy đi bộ lên đỉnh đồi và tôi cũng phải đứng hình mất vài giây...vì những đồi chè cứ san sát nhau kéo dài đến hết tầm mắt. Xanh, 1 màu xanh ngắt lá chè. Thật là tuyệt. Đúng là khi đứng trước những cáito lớn vĩ đại, con người ta thường thấy nhỏ bé hơn. Chúng tôi lạc trên đỉnh đồi chụp ảnh rồi đi xuống để vào thăm nhà máy chè mộc châu. Sở dĩ tôi định vào đó vì đó là cái biển hiệu to rõ ràng nhất tôi thấy từ đỉnh đồi chè mà thôi.
Đợt đó không phải mùa thu hoạch và sản xuất chè nên công ty nghỉ và chỉ bảo dưỡng máy móc thôi. Chúng tôi bèn chạy vào quầy bán và giới thiệu sản phẩm của Công ty chè Mộc Châu để thăm và mua ít chè về làm quà Tết.
Đồi chè ở Thị Trấn Nông Trường Mộc Châu
Ong đậu hoa chè
Chị bán hàng ở quầy nhiệt tình lắm, giới thiệu cho chúng tôi từng loại chè rồi các thông tin của Công ty chè Mộc Châu. Chị bảo chè của Cty chủ yếu xuất khẩu đi Đài Loan, Ấn Độ,...nhưng Đài Loan là nhiều nhất. Mình phải sơ chế theo máy móc và yêu cầu của họ. Đến đây thì tôi lại càng tin câu chuyện là các cty Đài Loan thu mua chè VN về tinh chế rồi bán lại đắt gấp cả chục lần. Chị còn pha thử trà olong mời chúng tôi nữa. Chị vừa pha còn nhiệt tình giới thiệu đây là bộ pha trà do phía Đài Loan gửi sang, đâu là cốc lưu hương, pha trà như nào, ngửi và uống ra sao. Tôi bị mê luôn, thích trà quá, thế là mua luôn mấy trăm ngàn. Vừa uống vừa biếu, có mấy khi được uống trà xuất khẩu đâu.

Mua trà xong thì anh em tôi nhắm Hà Nội thẳng tiến. Dọc đường chỉ dừng lại đổ xăng và ăn trưa ở Đèo Đá trắng thôi. Lại thịt nướng, cơm lam và trứng luộc. Tôi còn mua ít cơm lam về làm quà nữa, bạn gái tôi thích cơm lam lắm. He he.

Bao giờ Tây Tiến

Trên đường về, anh em bảo nhau thế là xong Tây Tiến rồi. Không biết tối về có mơ thấy dòng Nam Mã xanh ngắt không, có thấy núi Pha Luông sừng sững trên biển mây không. 

Nghe đâu sau khi khánh thành Thủy Điện Trung Sơn, con đường QL15C từ Mai Châu đi Sài Khao sẽ ngập hoàn toàn trong hồ thủy điện. Như vậy, con đường Tây Tiến năm nào sẽ chỉ còn trong truyền thuyết mà thôi. Nghĩ đến lúc đó thôi, đã thấy tiếc rồi. Không biết đời người có được Tây Tiến lần nữa không? Có được Tây Tiến "trọn vẹn" như thời trai trẻ này nữa không?
Bao giờ thì 2 chiếc xe này lại lên đường đây?

Sông Mã, Sài Khao, Mường Lát,…những địa danh đã đi vào huyền thoại và ghi sâu trong tâm trí của nhiều thế hệ học sinh qua bài thơ “Tây Tiến” của nhà thơ Quang Dũng. Sau khi kết thúc Tây Tiến lần đầu, tôi và thày Bình vẫn luôn thổn thức, ngẩn ngơ mỗi khi nghĩ về dòng Nam Mã xanh trong, bản làng Sài Khao như cổ tích. Anh em tôi quyết định phải hoàn thành cung đường Tây Tiến như đã định ra. Thế rồi chúng tôi…

Lại về với Tây Tiến

Gần Tết 2019, thày Bình thì bận tối ngày vì thì công việc kế toán cứ dồn dập với những hóa đơn, báo cáo, cân đối thu chi,…. Còn tôi thì có nhiều thời gian rảnh hơn. Tranh thủ những hôm nghỉ trưa, tôi lại ngồi lướt các web, diễn đàn về du lịch phượt thì mới biết rằng…mùa hoa mơ, hoa mận, hoa đào đang nở.

Tôi bảo thầy Bình là phải tranh thủ đi thôi, đường lên Châu Mộc (tên cũ của Mộc Châu) với Pha Luông đang đẹp như này, không đi là có lỗi với thời tiết. Hơn nữa, chỉ có điều kiện thời tiết của tầm giai đoạn này trong năm thì mới dễ gặp biển mây trên đỉnh Pha Luông. Không đi để đến mùa hè mới đi thì lấy đâu ra mây mà ngắm nữa. Thầy Bình nghe xong khoái chí thế là gật đầu cái rụp. Anh em chúng tôi lại chuẩn bị đồ đạc lên đường.

Lần này chúng tôi xác định chuyến đi sẽ còn vất vả hơn, vì đọc qua các review trên mạng về cung đường đi và leo Pha Luông khá oải. Thế nên chúng tôi quyết định đi sớm từ trưa thứ 6, sẽ ngủ 2 tối ở Mộc Châu và dành nguyên 1 ngày thứ 7 chỉ để leo bộ lên đỉnh Pha Luông.
Anh em lại hẹn nhau ở Trung Tâm hội nghị quốc gia. Lần này chúng tôi đi đi đường cao tốc Hòa Lạc – Hòa Bình, đường rất đẹp và chỉ mất độ 1 tiếng là đã đến thành phố Hòa Bình. Giữa đường chúng tôi dừng chân ăn nhanh tại đèo Đá Trắng (Hòa Bình), sau đó thì phóng như bay trên Quốc Lộ 6 về Mộc Châu để nghỉ tối. Đúng nghĩa là phóng như bay, vì trờ nhá nhem mà cả hai anh em đều không muốn ngủ lại giữa đường.

Mộc Châu mùa lễ hội

Chắc các bạn đang nghĩ Mộc Châu có lễ hội truyền thống gì liên quan tới đồng bào dân tộc thiểu số đúng không? Nhưng cái “lễ hội” mà mình nói lại là một cuộc thi hiện đại được tổ chức lần đầu tiên ở Mộc Châu ấy – giải chạy địa hình Vietnam Trail Marathon (VTM). Thành ra khi đến nơi khoảng 6r tối thì rất khó tìm được nhà nghỉ, homestay để thuê…vì các vận động viên chạy đến từ mấy chục nước đã book hết từ mấy tuần trước rồi.

Loanh quanh chạy đi chạy lại 30p cuối cùng chúng tôi cũng mò ra 1 homestay tên là Thảo Nguyên, ngay cạnh Rừng Thông Bản Áng. Đến nơi nhận phòng thì chúng tôi gặp 1 đoàn 30 người đi chạy VTM cũng ở cùng homestay. Đoàn có 29 người Singapore và 1 anh từ Anh. Mình ấn tượng nhất với 2 cụ người Sing, 1 người 64 tuổi, 1 người mình nhớ không nhầm thì giới thiệu là 81 tuổi rồi. Cả 2 cụ sang Việt Nam lần này là để chạy …21km đường núi ở Mộc Châu. Đúng rồi đấy, 21km, 1 cái Half Marathon đấy các bạn ạ! Tối các cụ chỉ ăn uống theo Menu đặt sẵn. Trước khi chia tay còn hẹn tối nay mình về lại homestay cũ để “have some drinks” nhé, nhẹ nhàng thôi, toàn Whiskey Single Malt xách tay từ Sing, có mấy thùng thôi. Cụ 64 còn khoe tớ đi Sapa 5 lần rồi, Hạ Long 2 lần rồi, bây giờ đi chạy thư giãn 21Km để tận hưởng những vẻ đẹp khác của Việt Nam. Cao hứng, trước giờ xuất phát, cụ còn vén áo bên trong khoe tớ từng chạy 100Km tại Thái Lan nè.
Anh em tôi chụp ảnh kỷ niệm với 2 cụ
Mình mghĩ mà phục, mà ghen. Thôi các cụ ơi, cháu không uống được rượu nên hẹn các cụ về Hà Nội cháu tiếp bia hơi Hà Nội xịn, 5K/cốc to.

Đường đi Pha Luông – thử thách thần chết

Sáng thứ 7, thày Bình và tôi dậy sớm để ăn sáng và khởi hành đến đồn biên phòng Pha Luông. Từ QL43, đi theo hướng của khẩu Lóng Sập chừng 15km là đến Chiềng Ve, đoạn rẽ để đi Pha Luông. Bắt đầu từ đoạn rẽ đó là chúng tôi đã thấy núi non hùng vĩ xa xa kèm với bọt mây lững lờ lưng chừng núi rồi. Nhìn thấy cảnh đó anh em không khỏi rạo rực và hy vọng khi lên đến đỉnh sẽ được ngắm biển mây trứ danh trên Pha Luông.

Đến xã Chiềng Sơn, chứng tôi dừng lại tra Google để rẽ vào Pha Luông thì gặp 2 chú nhóc người bản địa. Giàng, cậu bé người Mông tự giới thiệu mình sinh năm 2k3, nhanh nhảu mời chúng tôi dẫn đường đi Pha Luông. Trên các bài review thì chúng tôi được biết là cứ đến đồn biên phòng Pha Luông là kiểu gì cũng có trẻ con chào mời dẫn đường. Nhưng ở đây lại có người dẫn đường sẵn nên tôi ok luôn, đằng nào cũng phải thuê, lại đường dẫn thêm 10km từ ngoài Chiềng Sơn và Pha Luông. Thế là chúng tôi lại lên xe và đuổi theo 2 cậu nhóc đang phóng như bay trước mặt.
Mây vờn bản Chiềng Ve
Đi thêm được khoảng 3km thì chúng tôi dừng xe lại và lặng người đi…vì đường sạt lở, không đi tiếp bằng xe máy được nữa. Lần đầu tiên trong các chuyến đi bụi tôi gặp cảnh dở khóc dở cười như thế này. Chúng tôi vượt hơn 200km tới đây, để rồi tới đây lại bó chân như này ư??? Bên trên có mấy anh bộ đội đang thi công phá núi bằng máy đục. Tôi hỏi bao giờ xong, các anh chỉ bình thản - độ 1-2 tuần nữa là đường tạm thông. Cái gì cơ? 1-2 tuần nữa? Trêu nhau ah?
Vực sâu thăm thẳm trăm ngàn thước
Cái vực này phải vài trăm mét, không có lấy 1 cây nào mọc ngang, nếu lỡ may rơi xuống thì chỉ có nước “hồn bay thẳng về xuôi” mà thôi. Tôi nhìn xuống vực đoạn bị sạt lở mà đất đá từ trên cao vẫn đang ầm ầm đổ xuống…mà ngao ngán.

Tôi bèn hỏi Giàng xem có cách nào vượt qua không, ví dụ như leo núi, đi bộ,…chứ các anh đến đây rồi, quay về uổng lắm. Giàng bảo: leo núi cao lắm, các anh không đi được đâu, bây giờ chỉ có đoạn đất mới sạt kia đang còn thoai thoải, đi bộ qua đó rồi sang bờ bên kia cháu gọi xe ôm cho. Tôi nhìn kỹ đoạn đất mà Giàng nói thì thấy đúng là có dấu chân thật, nhưng nó dốc gần đứng! Bên trên thì đất đá vẫn rơi ầm ầm xuống từ đoạn bộ đội thi công. Tôi nhìn càng sốt ruột rồi hỏi Giàng: có ai đi qua chưa? có nhiều người đi không? Có ai bị ngã chưa?...1 loạt câu hỏi để tự trấn an rằng “đoạn này phải đi, lỡ rồi”. Giàng quả quyết là đường thế thôi chứ đi ngon ơ, các anh cứ đi theo em.

Đang nói chuyện thì chúng tôi thấy mấy anh bộ đội ở trên dừng máy móc. Thì ra để cho 1 toán trẻ nhỏ đi qua. Nhìn các cháu bám dọc theo đoạn đất sạt lở để vượt qua cái vực, tôi chảy cả mồ hôi hột. Thày Bình và tôi cứ đứng đó đắn đo phải 15p nữa, vì sợ quá, đi chơi chứ có phải đi để chết đâu. Tôi cho lăn thử 1 viên đá tảng to bằng cái balo xuống dưới vực, thấy nó lăn, lăn mãi chưa dừng, đến khi chỉ thấy bé bằng cái chấm đen đen dưới vực mới thấy không di chuyển nữa. Nhìn thế đủ biết là nếu anh em tôi mà là còn đá kia…thì khỏi về rồi.

Thêm 5p nữa trôi qua, tôi với thày Bình trao đổi nội bộ 1 lúc rồi quyết định…“đi”. 

Chúng tôi ra hiệu xin mấy anh bộ đội dừng máy, khóa cổ xe máy, để lại đồ đạc nặng rồi quyết tâm đi qua đoạn vực sạt lở này. Giàng đi trước, đúng kiểu người dân tộc từ bé đã quen với núi cao vực sâu, cậu nhóc vừa đi vừa nhảy qua đoạt sạt lở như dạo chơi trong vườn. Tôi theo sau, không dám lấy điện thoại ra quay vì muốn để cả 2 tay thăng bằng và bám đất đá nếu cần. Bước dần qua đoạn đất mới sạt lở, tôi bàng hoàng nhận ra là đất nó tơi và mềm chứ ko cứng như kiểu đường mòn. Thì đúng rồi, đất mới sạt lở và rơi từ trên xuống, cứng làm sao được. Rồi thế là chân tôi…lún dần xuống, và tảng đất ngay dưới chân có dấu hiệu…sạt lở. Tim tôi đập từng hồi rất nặng nhọc, tôi còn cảm thấy nhịp tim đập phá ra cả tai vì lúc đó cảm giác tai như ù đi. Tôi nghĩ chắc lúc đó cơ thể tiết ra mấy cái chất kiểu adrenalin gì đó nên khiến tôi không còn là chính mình nữa. Tôi thoáng nghĩ là mình phải cố bước nhanh, thật nhanh, để chân không kịp lún và đất không kịp sạt lở xuống. Nếu có sạt lở thì mình cũng đi qua đoạn đó rồi. Cách bờ vực bên kia chừng nửa mét là mỏm đất dựng đứng, đồng nghĩa với việc tôi phải nhảy. Nếu không quyết định nhanh, đất dưới chân sẽ lại sạt xuống…và thế là.. “roạt”….

Đất dưới chân tôi sạt thật. Nhưng đó là khi tôi nhìn lại, vì lúc đó tôi đã vừa kịp nhảy và nằm chỏng vó trên bờ vực bên kia rồi. Hai giây sau, tôi định thần lại thì mới nhận ra mình vừa…thoát chết.

Bỏ mẹ, còn thày Bình nữa. Tôi nhìn lên thì thấy thày Bình đang hạ người để lết từng bước qua đoạn đất sạt lở. Năm giây sau, thày Bình cũng vượt vực thành công. Hai thày bắt tay nhau mừng mừng tủi tủi, bảo nhau là “vực này không chết chắc sau này sống thọ lắm”, ha ha.

Sang bờ vực kia thì chúng tôi đi bộ tiếp chừng 10p thì có 2 ông anh xe ôm ra đón. 2 ông anh người dân tộc H’Mông, 1 béo, 1 gầy nhìn rất thật thà chất phác đèo chúng tôi trên 2 con Wave RSX, còn Giàng chạy bộ theo sau.

Thú thực, lần đầu tôi ngồi sau xe máy mà biết sợ là như thế nào. Anh dân tộc thì vừa đi vừa cười to lắm vì vớ được 2 khách sộp. Các anh chở chúng tôi như này tiền lãi bằng bán mấy con gà cơ mà.

Đường thì hẹp, khúc khửu, đoạn lên cao vượt mặt, khúc xuống dồn cả thân. Tôi ngồi sau nhiều đoạn phải cắn răng, thở thật mạnh và đều để trấn tĩnh lại bản thân. Tôi nghĩ, vừa qua vực mà không chết, có lẽ nào lại ngã xe sấp mặt ở đây thì đen quá. May sao, chúng tôi đến đồn biên phòng Pha Luông mà vẫn nguyên vẹn. Chỉ hơi choáng và xóc bụng một chút thôi.
Đường lên đồn Biên Phòng Pha Luông
Bản Pha Luông cũng tình lắm
View từ cổng đồn Biên Phòng Pha Luông
Chúng tôi đến nơi rửa chân tay vào làm thủ tục giấy tờ với mấy anh biên phòng xong thì Giàng cũng chạy đến nơi (cháu này khỏe quá khỏe). Nghỉ ngơi mua ít lương khô ngay cổng đồn biên phòng rồi…leo thôi.

Pha Luông nhà ai mưa xa khơi

Đoạn đầu leo Pha Luông khá đơn giản, chỉ là vượt qua 2 quả đồi trọc mọc toàn cỏ. Khúc này anh em tôi có 1 người bạn đồng hành khá dễ thương – 1 em chó. Em ấy cứ lẽo đẽo theo hết ngọn đồi mới bẽn lẽn dừng lại, chắc đi xa nhà em ấy quá rồi.
Cùng cười nào :D
Lên đỉnh đồi thì đi bộ tiếp chừng vài trăm mét thì đường bắt đầu dốc hơn. Leo lên đỉnh 1 ngọn núi trọc mà người dân đã khai khoang để canh tác thì có 1 cái chòi để nghỉ. Tưởng nhanh mà cũng hết gần 1 tiếng. Anh em tranh thủ nghỉ và chụp vài kiểu ảnh. Giàng bảo là mới được ½ đường rồi, cố lên các anh. Thày Bình và tôi nói với nhau là nếu mới có tí thế này mà được nửa đường thì dễ quá. Sau này tôi mới  biết là Giàng nói dối để động viên anh em thoi, chứ lúc đó được chừng ¼ quãng đường là hết.
Lán nghỉ đầu tiên trên đường đi Pha Luông
Khi đi hết núi trọc thì bắt đầu tiến vào rừng. Giàng bảo vào rừng thì khó đi hơn, đường dốc và trơn hơn. Tôi không sợ dài, không sợ dốc, chỉ sợ trơn. Với những chú nặng mông và cao lênh khênh như tôi, lên dốc thì không sao chứ xuống dốc mà trơn thì đúng là cực hình. Tôi và thày Bình bắt đầu phải bò để leo lên những đoạn dốc đất cao vút tầm. Đường càng lên cao càng khó đi vì rừng rậm âm u, ẩm ướt nên trơn trượt, khó đi. Cứ độ 20p là gặp 1 cái lán bỏ không hoặc 1 đoạn đất trống để nghỉ. Tôi thì vẫn ổn vì trước đó 1 tuần tôi có chạy 1 vòng Hồ Tây nên thể lực và sức bền cũng được chuẩn bị tí chút. Còn thày Bình thì có dấu hiệu bị đuối và tụt lại phía sau cùng. Thi thoảng tôi phải đứng lại chờ cả 5-10p, hoặc gọi thật to “thày Bình êi”…để mong chờ tiếng phản hồi “Êi” xa xa.
Rừng già Pha Luông
Cỏ cây chen lá, đá chen hoa
Hết đoạn rừng rậm là đến khu rừng trúc. Có lẽ đây là cấu trúc các tầng thực vật điển hình của miền núi phía bắc rồi, lên cao thì dễ gặp trúc. Đoạn này khá đẹp, trúc 2 bên đường đan vào nhau như 1 cái đường hầm, phải khom người mới chui qua được. Giàng bảo tôi hôm nay có khi có mây đẹp lắm, phải đi nhanh không là tan mất. Tôi nghĩ cảnh leo núi mấy tiếng xong mây lại tan thì chán lắm. Thế là não tự tiết ra chất kích thích để leo nhanh hơn.
Cổng vòm rừng trúc
Lá Phong rụng trên đường
Hết đoạn rừng trúc thì bắt đầu đến màn gay cấn nhất cung đường leo Pha Luông – đu dây bám đá. Sở dĩ nói đu dây bám đá là vì có những đoạn đá tảng chắn giữa đường, nếu không bám dây rừng, đạp vào cành cây, níu vào mỏm đá thì không thể lên được. Khúc này cũng được “ai đó” sửa sang bằng cách làm 1 số cái thang, đóng 1 số tay vin bằng thân cây,…nhưng cũng sơ sài lắm. Chủ yếu vẫn phải cẩn thận và cẩn thận lần mò mà thôi. Lúc này tôi bắt đầu thấm mệt, thày Bình thì bắt đầu bị chuột rút vặt. Cứ leo 1 đoạn thày Bình lại phải đứng lại để chờ cho cơn chuột rút qua đi rồi mới đi tiếp được.
Thang này, chỉ có bò lên thôi
Sau khi đu dây, níu đá xong thì tôi lên đến lán cuối cùng trước khi lên đỉnh. Tôi ngoảnh lại thì không thấy thầy Bình đâu nữa, gọi cả chục lần cũng không thấy thưa. Vậy là có 3 khả năng xảy ra: 1 - thầy bị tụt lại quá xa nên ko nghe gọi, 2 - quá mệt nên không thể trả lời, 3…thầy gặp trục trặc rồi.

Tôi trượt xuống vài khoanh dốc để gọi thầy nhưng vẫn không thưa. Lúc này đầu gối tôi đã quá mỏi rồi, nếu xuống dốc ngay sẽ bị chùn chân và chuột rút ngay lập tức. Không ổn -  tôi nghĩ thầm. Thế là tôi nhờ Giàng chạy xuống để tìm thầy Bình. Vừa nghe tôi nhờ xong, Giàng đã chạy như bay xuống, mất hút vào cánh rừng già. Đúng là khâm phục độ dẻo dai của chú nhó này.

Độ 30-40p sau thì Giàng trở lên với khuôn mặt hớn hở - “anh ấy không sao cả, ngồi nghỉ thôi”. “Vãi thầy” – tôi kêu lên. Tôi ngồi đợi 5p sau thì thấy thầy Bình lết lên đến lán. Thầy bảo bị chuột rút đoạn giữa vách đá, phải đứng ôm cái thang làm từ thân cây 1 lúc cho đỡ đau rồi leo tiếp. Khổ thân thầy quá.

Anh em tồi ngồi ăn chút mỳ tôm, trứng luộc ở lán rồi cũng bắt đầu chạy vượt qua đoạn rừng già để lên đến khu vực đỉnh núi.

Đến đây tôi gần như đã hồi phục thể lực. Bắt đầu quay phim, livestream đoạn chạy trên đỉnh núi này. Vừa quay vừa hét vang lên…vì đẹp quá. Tôi đang chạy trên đỉnh núi, phía dưới là đá chen lẫn cỏ cây, phía trên là trời xanh ngắt với những gợn mây trắng tinh khôi,..còn phía xa xa, là mỏm mực mà chúng tôi hằng mong ước khi còn ở nhà lên kế hoạch Tây Tiến.
Chuẩn bị lên tới đỉnh núi rồi

10s, 20s, 30s sau, tôi ra đến mỏm vực thì hỡi ôi, cổ họng tôi như nghẹn lại, trực trào nước mắt. Mây, nhiều mây quá, mây ngay dưới chân tôi, mây bao quanh mỏm núi, mây vờn lên mặt, mây cuộn xa xa, xa tít đến cuối chân trời vẫn là mây. Tôi đang bay, bay trên mây ngàn các bạn ạ. Trời nắng, các mảng màu cứ thế rực lên, tương phản, đan xen vào nhau. Màu trắng của mây, màu xanh của trời, màu đen của núi đá, màu xanh hoa lá núi rừng.

Tai tôi ù đi, đứng hình như mấy cảnh slowmotion khi nhân vật bị bom nổ gần kề trong phim hành động ấy. Phải độ 1p sau tôi ms nghe thấy tiếng hò rú của Giàng to dần…Trời ơi, đẹp quá, hú hú hú…Giàng vừa chạy vừa nhảy tung tăng khắp mỏm núi. Cháu nó bảo là đi dẫn khách nhiều nhưng chưa hôm nào đẹp như thế này. Tôi mỉm cười, thế là mình cũng may mắn đấy chứ.

Thi thoảng mây cuộn ra xa để lộ núi rừng bên dưới mỏm vực. Tôi nhìn theo, bên kia vực là nước bạn Lào rồi, nhìn xa xăm chếch về hướng Đông Nam chắc hẳn phải là Sài Khao, Mường Lát, Thanh Hóa – địa danh mà chúng tôi đã đi qua trong lần Tây Tiến đầu tiên. Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng cảnh men theo dòng Nam Mã về đến Sài Khao. Khi đấy tôi đã tưởng tượng dãy núi xa xăm kia là Pha Luông. Để rồi hôm nay tôi lại đứng ở trên này, đánh mắt xa khơi và tưởng tượng lại Sài Khao, Mường Lát. Các bạn biết cảm giác nó khó tả như thế nào không. Kiểu như tổng hòa của nhiều thứ cảm xúc trừu tượng bên trong cơ thể ấy. Cảm giác của sự thỏa mãn khi chinh phục được các cung đường, cảm nhận được dòng chảy lịch sử cuồn cuộn từ trong tim, cảm giác bé nhỏ trước thiên nhiên, cảm giác tự hào về đất nước. Và trong giây phút ấy, tôi bỗng dưng thấy yêu và muốn yêu. Tôi yêu đời, yêu thiên nhiên, yêu mảnh đất tôi đến, yêu gia đình và người thân. Tôi yêu chính bản thân mình, trân trọng từng giây phút hít thở không khí này vậy. Đi bụi lãi quá, các bạn nhỉ?
Mây, rất nhiều mây, biển mây các bạn ạ

Sau đó tôi cũng chạy loanh quanh mỏm núi để tiếp tục ngắm mây. Trời ạ, nhiều mây quá, biển mây trong truyền thuyết là đây chứ đâu. Đẹp quá, trời ơi, cảm ơn trời, đẹp chết mất.
Sau những phút đứng hình vì cảnh đẹp, tôi ngoảnh lại để tìm thầy Bình thì vẫn thấy thày đang lết trên những bậc cuối cùng lên mỏm núi. Thì ra thầy lại bị chuột rút thêm lần nữa…khổ thân người anh em của tôi.

5p sau thì thầy Bình cũng lên tới đỉnh. Nhìn khuôn mặt thầy rạng rỡ, kiểu cũng rưng rưng nước mắt như tôi là đủ hiểu. Vì Pha Luông đẹp quá mà, lại đúng hôm thời tiết đẹp nữa. Tận hưởng đi, đời người có mấy dịp như này đâu người anh em.

Sau khi để thầy Bình có không gian riêng tự tận hưởng mây ngàn hút tầm mắt, tôi rủ thầy Bình và Giàng đi chụp ảnh chung. Mặt ai cũng rạng rỡ, cười toe toét, phấn khởi. Theo chân chúng tôi từ lán trại lên đỉnh núi còn có 1 em chó nữa. Ngày nào em ấy cũng “trekking” từ chân núi theo chị bán hàng lên đỉnh núi…quá khủng. Thế là tôi bế ẻm lên chụp ảnh cùng, 4 thành viên đoàn leo Pha Luông lên đỉnh thành công. “Say cheese” nào.
Đồng chí, chúng ta tới đỉnh rồi
Mây cuộn dưới chân
Sau đó tôi và thầy Bình đi dạo 1 vòng quanh khu vực đỉnh núi để tìm thêm các góc ảnh thật đẹp. Chúng tôi cũng tranh thủ tạo dáng bên cái mỏm đá sống ảo nổi tiếng của dân phượt sinh viên. Mây cứ thế cuộn dưới chân, gió cứ vậy thổi, nắng vẫn vàng,…còn anh em tôi vẫn cứ vui cười thôi.
Đoàn leo núi tới đích thành công, cười lên nào
Sau khoảng 40p hò hét, vui vẻ trên đỉnh thì anh em tôi bắt đầu xuống núi. Phải xuống để còn kịp thời gian về Mộc Châu nữa.

Xuống núi không đơn giản

Như tôi đã nói ở trên, tôi thừa nhận mình rất sợ xuống dốc, nhất là đường trơn. Mà Pha Luông thì chỉ có dốc và dốc. Lại còn là dốc đất, đất sét trơn trượt. Nên đoạn xuống, đối với tôi, là 1 cực hình và nguy hiểm đến sức khỏe và tính mạng hơn là lúc leo lên.

Dọc đường tôi cứ hỏi dò Giàng là liệu xuống núi mất bao lâu. Lúc leo lên, tính cả thời gian chờ thầy Bình cũng hơn 3 tiếng rồi. Giàng bảo xuống chỉ 1h thôi, nhanh lắm, chạy xuống cũng được. Giàng ơi…em bé con thế chạy xuống còn được, anh mày to như hộ pháp thế này, lại sợ nhất là trơn trượt…thôi anh bò xuống em ạ.

Đúng nữa luôn, tôi vs thầy Bình phải bò xuống thật. Chỉ khoảng 1 tiếng rưỡi từ lúc trên đỉnh xuống hết khu rừng rậm mà tôi tưởng tượng như là cả ngày trôi qua vậy. Mệt mỏi và sợ hãi. Những đoạn dốc ngược lên mà khi leo lên tôi đã hãi rồi, bây giờ lúc xuống quả thật là kinh khủng. Thầy Bình trượt ngã phải dăm bảy lần. Có đoạn trượt dài cả chục mét, tôi phải bám thân cây rồi đưa tay níu thầy lại, không thì chắc thầy lăn xuống núi mất. Cứ thế, hơn 1 tiếng đồng hồ trôi qua trong sự tập trung và căng cứng. Chúng tôi đã xuống qua đoạn rừng rậm.
Vừa qua đoạn rừng thì tôi thấy ở cái lán nghỉ đầu tiên thấp thoáng có mấy người đứng chơi. Dọc đường còn gặp mấy thanh niên đang gù balo trekking lên nữa, chắc là họ cắm trại ngủ đêm trên đỉnh núi luôn. Đến gần mấy thanh niên thì tôi nhận ra chính là 2 anh người H’Mong đã chở tôi từ điểm sạt lở vào đồn biên phòng. Các anh gạ có đi xe ôm về không? Khi đấy tôi và thầy Bình thảo thuận nhanh với nhau và cân đối thời gian, sức lực rồi đưa ra quyết định là sẽ đi xe ôm về đồn biên phòng. Làm giá và chốt.

Khi lên thì đi đường dốc, trơn và nhiều đoạn xe không đi được. Như vậy đi xuống sẽ đi đường khác. Anh lái xe của tôi cứ động viên với cái giọng kinh ngòng ngọng: “nhanh lá, hai mây phúc thôi mà” (ý là: nhanh lắm, 20p thôi). Tôi tự tin và thở phào leo lên xe. Vậy là sắp đc xuống núi thảnh thơi rồi.

Nhưng không, đi xe máy xuống núi ư? Nó không thanh thơi 1 chút nào đâu. Tôi bắt đầu được trải nghiệm cũng cung đường, đúng là có mơ tôi cũng không dám đi. Đường đất sét 100%, đồng nghĩa với việc rất trơn trượt. Lại bị xe giày xéo nên có những cái rãnh rất nguy hiểm. Chưa kể là đi vọt qua các đỉnh đồi, tụt xuống các khe chỉ trong gang tấc. Có đoạn đường chỉ bé vừa đúng 1 bánh xe, lại chênh vênh giữa đồi và vực. Tôi phải nắm chặt 2 tay vào tay vịn phía sau xe. Răng phải nghiến chặt lại, thở thật mạnh và đều…cho đỡ sợ. Không dám nhắm mắt lại các bạn ạ. Vì nếu nhắm lại, lỡ có trục trặc gì thì sao biết trước để mà nhảy khỏi xe. Cứ như vậy, 20p trôi qua đối với tôi như cực hình. Tôi đoán là các hóa chất, hoạt chất hay hormone gì đó trong não bộ phải thi nhau tuôn ra tung tóe. Adrenalin lúc đó chắc đủ để biến tôi thành Captain America mất. Đang thở phì phò thì tôi mới để ý có mùi rượu phảng phất. Tôi hỏi anh lái xe: “anh uống rượu à”. Anh cười phá lên: “đúng zồi, thằng nài mới uốn diệu xong, uốn xong ms lái được, mà yên tâm đi, thằng nài uốn diệu lái chuẩn lám!”

Nghe xong câu đó thì tôi lặng cả người đi. Tôi sợ, sợ chết, lần thứ 2 trong hành trình này, tôi thấy sợ chết. Lần trước là khi đi bộ qua điểm sạt lở, lần này là giao phó mạng sống cho anh xe ôm người H’Mong…đang say rượu. Sau tôi nghĩ, phải chăng là phải uống rượu mới đủ can đảm để đi xe máy trên cung đường này???

Chỉ 20p thôi, nó làm tôi thấy trân trọng mạng sống đến như thế nào. Hóa ra, leo đỉnh Pha Luông cũng không thử thách thần chết bằng việc ngồi sau xe mấy anh dân tộc các bạn ạ.
Xuống đồn biên phòng, xuống đến nơi đã thấy Giàng về trước rồi. Chú em giỏi quá, chạy đường núi như anh chạy thi 100m vậy. Phục!

Chơi thêm với tử thần

Chia tay đồn biên phòng, chúng tôi lại lên xe ôm để di chuyển đến điểm sạt lở. Lại 30p nhảy tưng tưng trên xe máy. Đoạn này tôi đã nói chuyện và thân hơn với anh xe ôm người H'Mong. Tôi kể lại đoạn trò chuyện vui sau (đã viết lại theo đúng chính tả tiếng Việt) để hầu các bạn:

Anh lái xe: Bạn lên đỉnh có thấy gì không?
Mình: Mây, nhiều lắm, đẹp lắm anh ạ.
Anh lái xe: Mây thì có gì đâu, thế có thấy gái Lào không?
Mình: Không, hy vọng lần sau thấy. Anh thấy gái Lào chưa, đẹp không?
Anh lái xe: Thằng này thấy rồi, đẹp lám, mông to lám. Thằng này có vợ rồi chứ không là sang lào bắt vợ rồi – nói xong anh cứ bật lên cười kiểu khoái trá lắm.

Tôi cũng không thể nhịn nổi cười. Cứ thế 2 anh em nói cười sảng khoái suốt cuộc hành trình. Anh còn hỏi mình nặng bao nhiêu, có đến 90kg không. Mình bảo em chỉ đc hơn tám chục thôi. Thế là anh cao hứng nói: "bằng luôn con lợn hôm nọ mình chở, nhưng nó khó đi lắm vì cứ loằng ngoằng, bạn ngồi yên nên chở dễ hơn". Ha ha, tôi nghe mà cứ cười mãi. Yêu cái sự hồn nhiên của các anh quá mất thôi.

Nửa giờ sau thì chúng tôi đến điểm sạt lở. Tôi và thày Bình xuống xe để chào tạm biệt 2 anh lái xe vui tính. Các anh còn nán lại để chờ chúng tôi đi qua nữa. Người đâu mà hiền lành tốt bụng thế chứ.

Tôi lại hỏi anh thợ đang sửa đường thì biết tin sét đánh - đoạn sạt lở đã quá dốc, không thể đi được nữa! Anh thợ còn vui vẻ nói thêm - các em chờ 2-3 ngày nữa tạm thông đường rồi đi, hoặc leo qua núi đi! Hix, mình nghĩ thầm rồi nói luôn- anh ơi, đến mai thôi là bọn em chết với sếp rồi, còn định mấy ngày thi bọn em bị đuổi việc hết mất. Xong anh còn hướng dẫn là đi leo tắt qua ngọn đồi đi, dân tộc vẫn đi đấy.

Tôi tái mặt quay sang hỏi anh lái xe của tôi - còn đường nào khác không các anh, không về hôm nay thì bọn em chết. Anh cứ cười cười ( chắc vẫn phê rượu) bảo - thôi ngủ lại với bọn anh cho vui, hề hề.

Tôi vẫn giữ nét nghiêm túc và hỏi lại - anh ơi còn đường nào không, cứu bọn em chứ h kẹt ở đây là chết, a giúp bọn em với, dẫn em đi qua núi đi anh ơi.

Rồi a bảo - cho xin ngụm nước cái, uống rượu xong khát nước quá.

Ok, nước có nước. Thế là chúng tôi được dẫn đường leo núi để đi vòng qua đoạn sạt lở.
Lần này là leo trèo thật sự, không bậc thang, không lối mòn, leo và trèo - đúng nghĩa. 2 anh dân tộc mỗi người kèm tôi và thầy Bình. Tôi bảo thầy Bình phải đội mũ bảo hiểm vào, lỡ có ngã thì vẫn bảo vệ được cái đầu.

Đoạn đầu là rừng trúc, lá rụng đầy mặt đất, phải lấy tay gạt lá ra để lấy lối mà bò, trườn lên. Dốc, quá dốc, nếu không muốn nói là gần như dốc đứng. Mặt tôi có lúc còn chạm cả chân của anh dân tộc đi trước. Tay tôi thì rách lởm chởm tứa cả máu vì bám vào lá rễ cây để đu người lên. Leo, leo mãi, tôi cảm giác phải mấy ngày trôi qua vậy. Từng giây trôi qua dường như như lâu hơn cùng với tiếng đập thình thịch của tim cứ vang dồn dập trong đầu. Khó thở, thiếu oxy, tôi bắt đầu  cảm thấy muốn nôn khan - 1 trạng thái khi bị kiệt sức. Cái cảm giác đáng sợ đó dân quay lại, lần thứ 3 - sợ chết. Tôi sợ vì chỉ cần 1 cú trượt chân hoặc đất tơi không bám chân thôi...là đi tong. Vực sâu thế kia, sống sao nổi. Chưa kể tôi đã sợ đi xuống dốc rồi, dốc đứng như này bò lên đã khó, xuống sao nổi đây.
Rừng sim che khuất người đi
Đi qua rừng trúc, đến đoạn rừng sim. Những bụi sim rậm rạp cao quá đầu cứ thế chắn hết lối đi. Lại 1 tay vạch cây, 1 tay nắm cành cây trườn lên. Đầu tôi lại nghĩ: mẹ kiếp, sao khổ thế.
Tôi cứ hỏi dồn anh dân tộc là - anh ơi sắp lên đỉnh chưa, bao h xuống, đi chậm thôi không bọn em ngã.

Vẫn là những câu động viên chân thành kết thúc bằng chữ "mà". "Sắp tới rồi mà, đừng lo mà, cứ đi đi mà". Hix, anh đáng yêu thật, nhưng em đang sợ chết quá anh ơi, sợ chết, là sợ chết đó.

15p sau lên tới đỉnh núi, bắt đầu đi xuống. Lại phải hạ người mà trượt xuống. Dốc quá! Được 1 đoạn thì ko thấy có lỗi nào để đi nữa cả. Thấy anh dân tộc nhảy phắt lên cái cây bị chặt đổ giữa đường thì tôi mới hiểu chuyện - chúng tôi phải leo qua cái cây đó mới đi tiếp. Ok, leo thì leo, chân tay dài để làm gì cơ chứ. Tôi leo lên xong thì mới ngớ người ra...cái cây chỉ bị chặt phần ngọn thôi, thân cây vẫn còn, và đường xuống duy nhất là tụt xuống cái cây. Quả này đúng là “gắt” thật sự. Ông trời cho anh em tôi đi ngắm mây 1 bữa đẹp quá đẹp. Nhưng đặt ra thử thách nhiều quá ông trời ơi.

Tôi mạnh dạn lò dò 1 chân xuống trước để tựa chân vào cành rồi từ từ trườn xuống. Cứ tuần tự chân trái – phải – trái như vậy. Độ 5p sau là xuống đến gốc cây rồi. Tôi nhìn lên thấy thầy Bình cũng đang vắt vẻo trên cây. Mặt thầy đỏ bừng, vẻ khó chịu lắm, chắc vì mệt quá, đường đi quá “thổ tả” mà.
Trèo cây để xuống núi, trông anh em tôi giống 2 con khỉ không, ha ha
Xuống đến hết cây thì trườn tầm chục phút nữa là xuống đến bờ bên kia của điểm sạt lở - nơi chúng tôi để xe lại ngày hôm qua. Anh em tôi tay bắt mặt mừng, vui quá, sống mất rồi. Ha ha. Chúng tôi gửi thêm cho 2 anh dân tộc ít tiền coi như cảm ơn rồi chụp ảnh chia tay thắm thiết lắm. Sau nếu quay lại, chắc chắn tôi sẽ tìm gặp anh để cảm ơn làn nữa – “ân nhân cứu mạng”.
Cám ơn 2 người anh em H'Mông tốt bụng nhé
Nghỉ ngơi chút thì chúng tôi gặp 1 đoàn phượt sinh viên kéo đến điểm sạt lở. Các em ấy ngơ ngác hỏi cách đi qua điểm sạt lở thì tôi cũng tận tình chỉ bảo thôi, kèm theo lời khuyên - quay lại khi khác đi các em ah. Rồi chúng tôi lặng lẽ rời đi, nhắm hướng Mộc Châu thẳng tiến.

Đêm Mộc Châu

Chúng tôi liên hệ 1 homestay có trang khí và không khí khá hay ho. Tới nơi thì trời xẩm tối. Nhưng cố vấn đề là hôm đó chỗ này đông quá. Toàn người đi chạy VTM về liên hoan, lửa trại om sòm cả tối. Tôi với thầy Bình thì không còn tâm trạng đâu vui chơi cả, chỉ mong ăn uống cho sớm rồi đi nghỉ thôi. Ngủ sớm cho lại sức, mai còn về Hà Nội. Đêm thứ 2 ở Mộc Châu đơn giản vậy đó.
Đêm Mộc Châu ồn ào
Sáng hôm sau tôi dậy sớm thì mới phát hiện ra homestay này nằm trong gần 1 vườn hoa mơ, hoa mận khá đẹp. Thời điểm tôi đi hoa mơ đã gần tàn, hoa mận lại chỉ chuẩn bị nở lác đác thôi, còn hoa đào đương nhiên chưa hé nụ. Tôi lẩn thẩn chụp ảnh 30p rồi vào ăn sáng. Làm xong tô mỳ trứng thì trả phòng và lên đường nhằm hướng Hà Nội.
Hoa mơ hay hoa mận


Quả mận hay quả mơ?

Chè Mộc Châu

Trước khi về tôi hỏi thăm anh chủ homestay xem Mộc Châu còn chỗ nào hay ho không. Anh bảo là nên trải nghiệm đồi chè và uống thử sữa ở trang trại bò sữa ở Mộc Châu trước khi về. Cũng tiện đường về trên QL 6 nên anh em tôi đồng ý đi luôn.

Ở Mộc Châu nổi tiếng có đồi chè trái tim. Tuy nhiên địa điểm đó cách QL6 gần 20km, cả đi về mất 40km nên chúng tôi quyết định ko đi nữa. Tôi nghe nói ở Thị trấn nông trường Mộc Châu có đồi chè còn nhiều chè hơn đồi chè trái tim. Thế là vặn ga thôi.

Đi vào đến đồi chè ở Thị Trấn Nông Trường thì đã thấy các hàng quán bán và giới thiệu sản phẩm chè la liệt hai bên đường rồi. Anh em tôi mặc kệ, phóng một mạch qua khu đó rồi đi sâu vào khu đồi chè. Tôi ngẫu hứng tạt vào con đường đất bên đường rồi men theo đồi chè để lên đỉnh đồi. Tắt máy đi bộ lên đỉnh đồi và tôi cũng phải đứng hình mất vài giây...vì những đồi chè cứ san sát nhau kéo dài đến hết tầm mắt. Xanh, 1 màu xanh ngắt lá chè. Thật là tuyệt. Đúng là khi đứng trước những cáito lớn vĩ đại, con người ta thường thấy nhỏ bé hơn. Chúng tôi lạc trên đỉnh đồi chụp ảnh rồi đi xuống để vào thăm nhà máy chè mộc châu. Sở dĩ tôi định vào đó vì đó là cái biển hiệu to rõ ràng nhất tôi thấy từ đỉnh đồi chè mà thôi.
Đợt đó không phải mùa thu hoạch và sản xuất chè nên công ty nghỉ và chỉ bảo dưỡng máy móc thôi. Chúng tôi bèn chạy vào quầy bán và giới thiệu sản phẩm của Công ty chè Mộc Châu để thăm và mua ít chè về làm quà Tết.
Đồi chè ở Thị Trấn Nông Trường Mộc Châu
Ong đậu hoa chè
Chị bán hàng ở quầy nhiệt tình lắm, giới thiệu cho chúng tôi từng loại chè rồi các thông tin của Công ty chè Mộc Châu. Chị bảo chè của Cty chủ yếu xuất khẩu đi Đài Loan, Ấn Độ,...nhưng Đài Loan là nhiều nhất. Mình phải sơ chế theo máy móc và yêu cầu của họ. Đến đây thì tôi lại càng tin câu chuyện là các cty Đài Loan thu mua chè VN về tinh chế rồi bán lại đắt gấp cả chục lần. Chị còn pha thử trà olong mời chúng tôi nữa. Chị vừa pha còn nhiệt tình giới thiệu đây là bộ pha trà do phía Đài Loan gửi sang, đâu là cốc lưu hương, pha trà như nào, ngửi và uống ra sao. Tôi bị mê luôn, thích trà quá, thế là mua luôn mấy trăm ngàn. Vừa uống vừa biếu, có mấy khi được uống trà xuất khẩu đâu.

Mua trà xong thì anh em tôi nhắm Hà Nội thẳng tiến. Dọc đường chỉ dừng lại đổ xăng và ăn trưa ở Đèo Đá trắng thôi. Lại thịt nướng, cơm lam và trứng luộc. Tôi còn mua ít cơm lam về làm quà nữa, bạn gái tôi thích cơm lam lắm. He he.

Bao giờ Tây Tiến

Trên đường về, anh em bảo nhau thế là xong Tây Tiến rồi. Không biết tối về có mơ thấy dòng Nam Mã xanh ngắt không, có thấy núi Pha Luông sừng sững trên biển mây không. 

Nghe đâu sau khi khánh thành Thủy Điện Trung Sơn, con đường QL15C từ Mai Châu đi Sài Khao sẽ ngập hoàn toàn trong hồ thủy điện. Như vậy, con đường Tây Tiến năm nào sẽ chỉ còn trong truyền thuyết mà thôi. Nghĩ đến lúc đó thôi, đã thấy tiếc rồi. Không biết đời người có được Tây Tiến lần nữa không? Có được Tây Tiến "trọn vẹn" như thời trai trẻ này nữa không?
Bao giờ thì 2 chiếc xe này lại lên đường đây?
Đọc Tiếp
Y Tý, cái tên vừa quen vừa lạ với dân du lịch bụi. Quen với những "tín đồ săn mây", phải lòng với những khối mây bồng bềnh như xốp dưới chân. Còn lạ vì với phần lớn những người trẻ nơi phố thị, vốn chỉ biết đến những địa điểm du lịch nổi tiếng. Với tôi, Y Tý chưa là một khu du lịch, và như vậy, xứng đáng có một chỗ đứng riêng trên Việt Nam Loop. Cùng chờ đón loạt bài của mình về Y Tý nhé.
Biển mây bồng bềnh bất tận trên Ngải Thầu, một bản xa xôi trên đỉnh núi Y Tý


Y Tý - Thiên Đường Mây Việt Nam

by on tháng 3 18, 2019
Y Tý, cái tên vừa quen vừa lạ với dân du lịch bụi. Quen với những "tín đồ săn mây", phải lòng với những khối mây bồng bềnh như xốp...
Đến Hà Giang, chắc chắn nhiều người đã đi qua cung đường Đồng Văn - Mã Pí Lèng - Mèo Vạc hùng vỹ. Đứng trên đỉnh đèo Mã Pí Lèng ngắm nhìn dòng sông Nho Quế màu ngọc biếc vắt vẻo dưới hẻm vực Tu Sản là một trải nghiệm mà khó ai có thể quên được. Mình thấy trên mạng chưa có bài chia sẻ thông tin làm thế nào để đi thuyền trên sông Nho Quế hay hướng dẫn đi thuyền trên sông Nho Quế,...nên viết bài này để hầu cả nhà đây.
Hướng dẫn đi thuyền trên sông Nho Quế
MỤC LỤC

1. Sông Nho Quế ở đâu

Sông Nho Quế là một phụ lưu của sông Gâm. Sông bắt nguồn từ Trung Quốc có tên 南利河 Nán lì hé hoặc 普梅河 Pǔ méi hé hay sông Phổ Mai, khi chảy vào Việt Nam thì tạo ra một đoạn là biên giới Việt-Trung ở vùng cực bắc đất nước tại xã Lũng Cú và Má Lé, huyện Đồng Văn, sau đó vào nội địa tỉnh Hà Giang.

Đoạn trên mình cop ở wiki đó, dài dòng quá, tóm lại cái đoạn sông Nho Quế mà mọi người hay chụp ảnh chính là khúc sông dài khoảng khoảng 3.5km đoạn đi qua hẻm Tu Sản ấy ạ. Khúc sông này cách Phố Cổ Đồng Văn khoảng 20km, trên đường đi từ Đồng Văn đi Mèo Vạc.

2. Sông Nho Quế có gì

Đi thuyền trên sông là  trải nghiệm rất thú vị, mà theo mình các bạn nên thử khi đến Hà Giang...vì các bạn sẽ:
  • Có cảm giác bơi thuyền ngay trên ... cao nguyên
  • Lướt trên làn nước xanh biếc như ngọc
  • Hai bên bở sông là núi non hẻm vực siêu hùng vỹ
  • Ngắm nhìn rừng hoa gạo đỏ rực (nếu đi vào mùa hoa)
  • Có khả năng gặp đàn khỉ hoang sống xung quanh hẻm vực Tu Sản (các em ấy thường xuống uống nước vào sáng sớm và chiều tối nhé)
  • Và đương nhiên, sẽ có vô số ảnh sống ảo cực chất
Nước xanh như ngọc, đá núi nở hoa
Thế đã đủ phê chưa? Nào, cùng xem làm như thế nào để phượt trên sông Nho Quế được nhé.
[MỤC LỤC] 

3. Cách đi thuyền trên sông Nho Quế

➣ Đường đến bến đò sông Nho Quế

Theo mình biết thì chỉ có 1 vài công ty offer dịch vụ tour chèo thuyền trên sông Nho Quế thôi, mà rất khó book. Vậy nên, tốt nhất là anh chị em tự đi xe máy hoặc oto nhé (đi xe đạp hay chạy bộ đều được, miễn là có sức).

Như mình nói ở trên, từ Phố Cổ Đồng Văn thì các bạn đi trên QL4C theo hướng Mã Pí Lèng - Mèo Vạc. Đi được 16,6Km thì sẽ gặp cái biển chỉ đi Xín Cái (ảnh dưới) thì rẽ trái vào. Đi tiếp đúng 3.4Km thì sẽ gặp 1 cái nhà có treo biển Vinaphone bé bé, bên cạnh nhà có cái biển xanh ghi "Đường xuống bến thuyền Nho Quế" thì gửi xe ở đấy nhé. Nếu không có người ở đó trông xe thì...cứ khóa xe lại nhé các bạn. Bụng người Mông thật lắm, không lấy cắp xe đâu, hehe.

Mình gym sẵn địa chỉ cái nhà có biển Vinaphone trên Google Maps cho các bạn rồi đây. Click vào MAPS và tự đi nhé.
Đúng, rẽ trái (gần như ngược lại) vào Xín Cái cho tui
Đường xuống bến thuyền đây, ngôi nhà có bảng Vinaphone nhé
Nhớ chú ý cái biển nhé, đừng thấy bạn gái ở trên xinh lại quên (bạn gái mình đọ)
Dễ quá đúng không? Nhưng không dễ nuốt đâu, hehe. Vì các bạn phải leo bộ chừng 1.5km bậc thang nữa. Đúng, khoảng 30p trekking đấy ạ. Nên là các bạn chuẩn bị tinh thần và sức khỏe để đi thuyền trên sông Nho Quế đi nhé. Mình đi mùa hoa gạo nên là cảnh chiều lòng người lắm, không tin thì nhìn ảnh nhé.
Trekking 30p nhưng cảnh đẹp như này thì cũng quên cả mệt nhỉ
Sau khi xuống hết dốc thì sẽ gặp bến thuyền thôi.

➣ Số điện thoại gọi thuyền trên sông Nho Quế

Mình đã đi và xin được vài số lái đò/quản lý như sau:
- 037 549 1072 (A Chương)
- 032 610 4862 (A Lợi)
Ở dưới bến còn sơn sẵn 2 số điện thoại nữa cơ (0963 688308 và 0345234624), yên tâm là có rất nhiều số cho các bạn gọi luôn. Nếu các bạn không gọi trước rồi đến mà gặp đò thì có thể đi ngay, nhưng có thể rơi vào ngày cao điểm hoặc ngày bị công an cấm đi thì đen lắm. Dù gì cũng nên gọi để đặt trước nhé.

➣ Giá dịch vụ thuyền trên sông Nho Quế

Hôm mình đi giá thuê trọn thuyền là 300k cho 2 người (chỉ có mình và bạn gái thôi, bao thuyền luôn). Đi đông hơn thì là 100k/người, nếu đi đoàn đông các bạn có thể gọi điện làm giá trước. Cái này mình nghĩ ko đắt lắm đâu. Cốt yếu là dịch vụ này chưa được cấp phép chính thức, chưa có bảng giá theo quy định nên mạnh ai người ấy làm, ai có đò là thành chủ thuyền cung cấp dịch vụ thôi.

Tranh thủ đi các bạn, thời buổi chưa chuyên nghiệp, đang còn hoang sơ thì đi ngay đi. Không đi là sau này giá vé cao lên đấy.

4. Một số lưu ý khi đi thuyền trên sông Nho Quế

  • Vì chưa được cấp phép đi trên sông, nên mọi rủi ro trên sông nước chắc các bạn phải chịu rồi
  • Nếu gặp hôm công an, chính quyền cấm sông...thì đành chịu nhé, hẹn lần sau
  • Nhớ phải mặc áo phao cẩn thận, kể cả biết bơi
  • Đoạn đường leo núi 1.5Km xuống dốc liên tục, khá chùn chân. Còn đoạn leo ngược lên thì...các bạn biết rồi đấy. Chuẩn bị sức khỏe thật kỹ trước khi quyết định đi nhé. Nôn khan hay ngất giữa đường thì lại không đi được thuyền, phí lắm
  • Đi qua hẻm Tu Sản tầm chưa đến 1km là quay đầu rồi, thưởng ngoạn trên sông 30p thôi, đừng quá kỳ vọng nhé
  • Mùa hoa gạo là cuối tháng 2, đầu tháng 3, tầm qua Tết ấy. Đi ngắm hoa đào, hoa lê trên Hà Giang thì là vừa ngắm hoa gạo 2 bên dòng Nho Quế.
[MỤC LỤC]
Trên đây là chút thông tin hướng dẫn đi thuyền trên sông Nho Quế của mình. Chúc các bạn có những phút giây khám phá Nho Quế, Hà Giang vui vẻ nhé. Có ít ảnh khoe thêm cả nhà như dưới nhé. 
Hẻm Tu Sản, hẻm vực sâu nhất Đông Nam Á, điểm check in huyền thoại trên đỉnh Mã Pí Lèng
Rừng hoa gạo ven bờ

Hướng dẫn đi thuyền sông Nho Quế

by on tháng 3 09, 2019
Đến Hà Giang, chắc chắn nhiều người đã đi qua cung đường Đồng Văn - Mã Pí Lèng - Mèo Vạc hùng vỹ. Đứng trên đỉnh đèo Mã Pí Lèng ngắm nhìn dò...
Pù Luông quả thật đặc biệt, chỉ trong 1 vùng đất không quá rộng nhưng có đầy đủ sắc thái, cảnh vật thiên nhiên. Nếu đi Pù Luông, các bạn nên tranh thủ nhiều thời gian nhất có thể để tận hưởng sự kỳ vỹ của thiên nhiên. Bài này mình xin giới thiệu về trải nghiệm và địa điểm nên đến ở Pù Luông nhé.
MỤC LỤC
1. Trải nghiệm nên có | 2. Son - Bá - Mười | 3. Bản Hiêu | 4. Chòm Ưi | 5. Kho Mường | 6. Bản Đôn | 7. Hướng dẫn du lịch Pù Luông tự túc 2019 | 8. Lịch trình du lịch Pù Luông 2 ngày 1 đêm
Bản Hiêu - một điểm dừng chân rất tình ở Pù Luông

1. Trải nghiệm nên có khi đến Pù Luông

Mình gợi ý 1 số trải nghiệm đáng để thử tại Pù Luông như sau:
  • Đi xe máy vi vu qua cung đường Son - Bá - Mười thơ mộng
  • Chinh phục khoanh dốc đáng gờm ở làng Son để xuống Pù Luông
  • Ngủ đêm tại bản Hiêu ngay bờ suối
  • Đi bộ vào ruộng bậc thang bản Hiêu
  • Tắm thác Hiêu ở bản Hiêu
  • Leo bộ lên đồi cọ ở Bản Hiêu
  • Ngắm Bản Ưi (Chòm Ưi) với thảm ruộng bậc thang và đồi cọ từ trên cao
  • Trekking từ Bản Đôn để ngắm Bản Ưi (Chòm Ưi)
  • Đi xe máy từ Chòm Ưi lên Kho Mường (đường rất xấu nhưng rất đẹp)
  • Vào thăm hang Kho Mường, như sơn trang trong phim chưởng ấy
  • Đi đường đất từ Kho Mường lên đỉnh núi, ngắm nhìn toàn dãy Pù Luông và đỉnh Pù Luông (The Beast)
  • Đi dọc QL15C từ Kho Mường để xuống Bản Đôn
  • Hikking ở Bản Đôn để thực sự đắm mình trong các thửa ruộng bậc thang đẹp như tranh vẽ
[MỤC LỤC]
Để có các trải nghiệm trên, các bạn tham khảo 1 vài địa điểm nổi bật của Pù Luông như dưới đây nhé.

2. Son - Bá - Mười

Cái tên nghe qua có vẻ lạ tai, mỹ miều, nhưng thực ra đây chỉ là tên ghép của 3 làng: Làng Son, Làng Bá và Làng Mười (còn gọi chung là Cao Sơn) trong khu vực lõi Pù Luông. Để đi qua khu vực 3 làng này thì chỉ có 1 con đường từ chợ Lũng Vân (Hòa Bình) đi xuống Pù Luông (hoặc ngược lại) mà thôi.

Khu vực này gần như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài bởi sự khó khăn, hiểm trở của núi non hùng vĩ. Nhưng chính sự bí ẩn, hoang sơ ấy lại là điểm hút khác của nơi đây. Son Bá Mười có khí hậu ôn hòa quanh năm, nhiệt độ trung bình trong năm từ 18-22 độ C, được ví như một Đà Lạt hay một Sa Pa thu nhỏ. Trước đây, thực dân Pháp từng có ý định xây dựng Cao Sơn thành khu nghỉ mát ở khu vực Bắc Miền Trung, bên cạnh bãi biển Sầm Sơn (Thanh Hóa) đó. Mình cho rằng, hành trình “thượng sơn” lên Son Bá Mười luôn là thử thách hấp dẫn dành cho ai có niềm đam mê khám phá thực sự (như mình chẳng hạn?!?).
Rừng tre ở Làng Son, tuyệt quá phải không?
Mình đặc biệt ấn tượng với những khung cảnh thay đổi qua từng cây số của cung đường qua Son - Bá - Mười. Khi thì men theo triền đồi có những thửa ruộng bậc thang, khi thì lên dốc cao vút, khi lại lạc vào rừng tre. Kết thúc cung đường để xuống Pù Luông, các bạn phải chiến đấu với 1 con dốc dựng đứng và nhiều khúc cua tay áo. Nhưng tin mình đi, khi bạn đứng trên khoanh dốc nhìn xuống núi rừng Pù Luông thì...phê lắm.
Cua tay áo là như này đây
Chinh phục xong con dốc thì..tận hưởng đi
Cũng chính vì nằm tách biệt với cuộc sống ồn ào phố thị, nên mình thấy người dân ở đây thân thiện và...lành lắm. Các em nhỏ vô tư chơi ven đường luôn sẵn sàng cười tươi vẫy tay chào những người lữ khách như mình khi đi qua...mình lại cảm thấy đời ...về cơ bản là đẹp. 
Đi giữa thung lũng núi non trập trùng
Nhịp sống rất đỗi bình dị của Son - Bá - Mười
[MỤC LỤC]

3. Bản Hiêu

Bản Hiêu là một ngôi làng nhỏ nằm ven theo suối Hiêu, lọt thỏm giữa những đồ cọ và rừng già trầm mặc. Lần đầu đi xe máy vào Bản Hiêu đúng hôm trời mưa, đường trơn dốc cao nên rất cực. Bốn bề cứ núi rừng, vực sâu, xe thì chăm chăm trượt bánh vì bùn đất. Nhưng khi vượt qua con dốc cao cuối cùng thì Bản Hiêu như 1 món quà tạo hóa khẽ giấu nơi đại ngàn vậy.
Toàn cảnh Bản Hiêu mùa lúa xanh
Trong các lần đến Pù Luông, mình đều nghỉ đêm ở Homestay Mr. Ba Bản Hiêu. Nhà chú Ba nằm cạnh ngay bờ suối Hiêu. Tối ngủ hay ban ngày ngồi hiên chòi đọc sách, nghe tiếng suối...thì hết sảy. Từ Bản Hiêu có thể lội bộ xuống khoảng ruộng bậc thang ngay trước mặt hoặc leo lên đồi cọ để ngắm nhìn toàn cảnh Bản Hiêu.
Đồi cọ ngay phía trên Bản Hiêu
Men theo bờ suối, các bạn sẽ gặp thác Hiêu, địa chỉ khá hot trong dân phượt những năm gần đây. Nước suối thì trong lành, mát mẻ quanh năm, mùa hè đến đây nghỉ dưỡng tắm táp thì không còn gì bằng các bạn ạ.
Đi bộ xuống ruộng bậc thang mùa gặt
Tắm ở Thác Hiêu - đáng để thử đấy chứ nhỉ
[MỤC LỤC]

4. Chòm Ưi

Chòm Ưi (Bản Ưi) là một địa danh khá tình ở Pù Luông. Cả bản nằm vừa vẹn xung quanh 1 đồi cọ, mà theo mình là đồi cọ đẹp nhất Pù Luông. Bao quanh quả đồi lại là những thảm ruộng bậc thang trải dài tít tắp. Đứng trên đồi cao ngắm nhìn Chòm Ưi cảm giác như một ốc đảo cọ giữa biển lúa bậc thang vậy, rất đẹp và hút mắt. Để đi đến Chòm Ưi, các bạn có thể đi xe máy hay đi bộ từ Phố Đoàn lên, hoặc trekking xuyên núi từ Bản Đôn lên lưng chừng đồi để ngắm cái ốc đảo xinh xắn này. Theo mình được biết, rất nhiều khách du lịch nước ngoài ngủ nghỉ tại Bản Đôn thường chọn tour trekking xuyên núi để ngắm nhìn Chòm Ưi. Một ốc đảo ẩn mình khéo léo giữa núi rừng…rất đáng để thử đấy.
Chòm Ưi - Ốc Đảo cọ của Pù Luông
Nếu bạn là người ưa khám phá và thích chinh phục những cung đường khó khăn, mình khuyến khích các bạn thử đi theo con đường mòn từ Chòm Ưi lên Kho Mường. Phần lớn là đường mòn, đất đá lởm khởm, cần tay lái vững. Tuy nhiên sự vất vả dọc đường cũng sẽ được đền đáp xứng đáng khi khung cảnh 2 bên thì đỉnh cao kỳ vỹ luôn. Núi cao có núi cao, vực sâu có vực sâu, ruộng bậc thang có rất nhiều ruộng bậc thang, rừng già sâu hun hút,…với mình, thiên nhiên như vậy là quá tuyệt vời rồi, chẳng còn mong gì hơn.
Rừng già trên đường từ Chòm Ưi đi Kho Mường
[MỤC LỤC]

5. Kho Mường

Chắc hẳn khi xem phim chưởng Trung Quốc, các bạn ít nhiều phải biết tới các chốn thâm sơn cùng cốc, sơn trang mà các cao thủ võ lâm hay lui về để luyện công. Khi đọc Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung, các bạn có nhớ đoạn Đoàn Dự bị lạc vào Vạn Kiếp Cốc – nơi bị bao vây bởi núi cao vực sâu, xunh quanh tựa tiên cảnh và tách biệt hoàn toàn với cuộc sống bên ngoài không? Bạn có tin ở cách Hà Nội chỉ 150km có 1 nơi như vậy không? Mình không chém gió đâu, đến Kho Mường đi. Bạn phải đến Kho Mường để 1 lần trải nghiệm cảm giác như cao thủ kiếm hiệp lạc vào sơn cốc là như thế nào nhé.

Đi hết con đường mòn từ Chòm Ưi lên đỉnh dốc là chuẩn bị tới ngã 3 rẽ vào Kho Mường. Nếu đi QL15C thì rẽ vào ngã 3 này cũng không dài lắm. Bắt đầu từ ngã 3 rẽ vào Kho Mường sẽ có 2 đường để xuống Kho Mường. Gọi là xuống vì đây như 1 thung lũng bị bỏ quên giữa bốn bề núi cao. Mình gợi ý nên đi xuống bằng đường bê tông mới xây và đi lên bằng đường đất. Như vậy là tròn 1 vòng.
<ảnh Map Kho Mường>

Đường bê tông xuống mới được xây gần đây thôi. Dốc, dốc đứng. Tay lái cứng như mình cũng phải cài số 1-2 rồi phanh cả 2 bánh mới để cho xe xuống được. Khi xuống đến lưng chừng núi thì Kho Mường bắt đầu hiện ra trước mặt. Mình lại ngưng thở vài giây, vì thấy khó hiểu quá. Không thể hiểu nổi là sao thiên nhiên có thể nặn ra những chốn tiên cảnh như này được. Về cơ bản, bốn bề Kho Mường là núi cao, dựng đứng. Ở giữa thung lũng phần lớn là ruộng lúa được chia cắt bởi 1 con suối nhỏ. Theo quan sát của mình, chỉ có độ dăm chục mái nhà quây tụ gần nhau bên đầu nguồn con suối mà thôi. Mình khá bất ngờ là có 1 homestay khá nổi ở Kho Mường. Khi đi qua thấy khách tây ra vào khá nhộn nhịp. 1 lần nữa mình cảm nhận rằng khách bụi của Tây có vẻ như khôn hơn đa số khách Việt. Chỗ nào đẹp, kỳ vỹ của Việt Nam mình cũng thấy họ đến ngắm ngía, vui chơi từ trước rồi.
Sơn Cốc Kho Mường xin chào các bạn
Đi ven theo bờ suối là thắng cảnh Hang Dơi. Mình chỉ đứng ở miệng hang nghỉ ngơi tí thôi, vì ngại đi xuống. Cảm nhận chung là mát mẻ và hang…rất rộng, hehe. Nếu có thời gian, bạn thử ghé thăm hang Dơi xem nhé.

Bắt đầu đi lên bằng đường đất. Đoạn này Google Maps chỉ sai nên cứ phải hỏi đường mãi. Có những đoạn đường mòn bé chỉ vừa 1 người đi, dốc ngược, cây cối mọc kín lối đi. Bạn nào tay lái cứng thì hãy đi đoạn này nhé, không thì cứ leo ngược đường bê tông mà lên. Nhưng như mình nói rồi đấy, cái gì cũng có giá của nó. Đường khó đi nhưng cảnh lại…siêu thực. Nào là xuyên qua rừng cọ, luồn dưới rừng tre…đứng trên đỉnh dốc mà ngắm nhìn toàn cảnh Pù Luông và đỉnh Pù Luông (the Beast) thì nó…phê lắm các bạn ạ. Cảm giác chinh phục khó khăn và hưởng thụ thành quả ấy. Thử đi, không thiệt đâu.
Rừng cọ ở Kho Mường
Đứng đỉnh dốc Kho Mường ngắm toàn cảnh Pù Luông
[MỤC LỤC]

6. Bản Đôn

Bản Đôn, địa danh thần thánh đã đưa Pù Luông vụt sáng trở thành một địa điểm hút khách du lịch Việt Nam. Bản Đôn nổi tiếng với khu resort Pù Luông Retreat, nơi có bể bơi vô cực lưng chừng núi mà nhiều bạn gái hay mặc…bikini chụp ảnh sống ảo ấy. Bản Đôn đẹp, mình không thể phủ nhận, với những mảng ruộng bậc thang có thể coi là đẹp nhất tại Pù Luông. Bản Đôn cũng là nơi đông khách du lịch nhất, vì phong cảnh đẹp lại dễ di chuyển (nằm ngay sát QL15C rất tiện di chuyển bằng oto). Nhưng cũng vì đông khách du lịch nên mình không thích lắm, thế mới cho ở cuối danh sách, hehe. Nếu bạn không quá ưa khám phá, hãy chọn Bản Đôn như 1 sự lựa chọn an toàn nhé. Từ Bản Đôn có thể trekking khắp ruộng bậc thang, xuyên núi để ngắm Chòm Ưi hay đơn giản là thư giãn ngắm mây trời tại các homestay ở đây. Ngoài Pù Luông Retreat được coi là sang chảnh nhất, mình gợi ý các bạn có thể chọn Pù Luông Tre House - Một ốc đảo tre giữa biển ruộng bậc thang luôn. Cứ thử đi, mình nói nhiều lại mất hay.
Bản Đôn, ốc đảo tre giữa biển ruộng bậc thang
[MỤC LỤC]

7. Hướng dẫn du lịch Pù Luông tự túc 2019

Trên đây là mình đã giới thiệu cho các bạn vừa sơ bộ, vừa chi tiết 1 số địa danh nên, cần, phải đến thăm ở Pù Luông rồi. Nếu bạn đang băn khoăn không biết đi Pù Luông như thế nào, hãy tham khảo bài sau của mình nhé:

- Hướng dẫn du lịch Pù Luông tự túc 2019

8. Lịch trình du lịch Pù Luông 2 ngày 1 đêm

Mình tin rằng với các hướng dẫn của mình, các bạn sẽ có các thông tin về đi lại, ăn ngủ nghỉ ở Pù Luông rồi. Tuy nhiên để có thể lên 1 kế hoạch chi tiết, vừa tầm chân di chuyển thì không phải ai cũng dễ dàng làm được (nhất là với các bạn mới bắt đầu ham xê dịch). Mình xin giới thiệu bài sau để các bạn tham khảo nhé:

- Lịch trình du lịch Pù Luông 2 ngày 1 đêm

Còn chần chừ gì nữa, xách xe lên và tận hưởng thiên nhiên Pù Luông đi nhé các bạn của tôi. 

Các nơi phải đi ở Pù Luông

by on tháng 3 01, 2019
Pù Luông quả thật đặc biệt, chỉ trong 1 vùng đất không quá rộng nhưng có đầy đủ sắc thái, cảnh vật thiên nhiên. Nếu đi Pù Luông, các bạn n...